Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.

hải gần đây sắp xếp lại lãnh đạo cấp cao thì cũng không cần kéo dài đến ngày Ba mươi mới được nghỉ. Tết đông người đi lại, cô đã mua được vé máy bay chưa?”
“Rồi”.
“Ăn tết xong mau quay lại, ra Tết công ty tương đối bận”.
Tô Mạt không đáp,
Trong mấy tuần này, tầng lớp lãnh đạo cấp cao của An Thịnh có sự thay đổi về cơ bản.
Báo chí không ngừng đưa tin về “chính biến An Thịnh”, cho biết cựu chủ tịch Vương Á Nam chuyện nhượng sáu mươi phần trăm quyền nắm cổ phần của công ty đầu ư Bảo Thuận, tức cổ đông lớn nhất tập đoàn An Thịnh. Như vậy, công ty điện tử An Thịnh lại trở thành cổ đông số một, đồng thời hóa giải nguy cơ nợ nần của tập đoàn dưới phương thức đầu tư và chuyển vốn. Ngoài ra, hội đồng quản trị cũng thông qua việc bổ nhiệm nguyên Tổng giám đốc Vương Cư An làm chủ tịch tập đoàn.
Tùng Dung vừa đọc báo vừa chậc chậc. “Tô Mạt, ông xã cô lợi hại thật đấy! Anh ta đoạt quyền nhanh như chớp, Vương Á Nam chắc chắn không kịp trở tay”.
Tô Mạt vừa gấp quần áo vừa nói. “Chị đừng nói lung tung!”
“Ai bảo tôi nói lung tung!” Tùng Dung cười. “Đống quần áo này là của ai hả? Hai người sống chung gần ba tháng, không phải ông xã thì là gì?”
Tô Mạt không trả lời, chỉ nói: “Tôi sẽ dọn hết quần áo vào va li của anh ấy”.
Tô Mạt lắc đầu.
Tùng Dung thăm dò. “Vậy… anh ta có người đàn bà khác? Tới sống ở nhà khác?”
Tô Mạt vẫn lắc đầu. “Tôi thật sự không rõ”.
“Sao hỏi gì cô cũng không biết thế?”Tùng Dung liếc nhìn cô. “Cô phải cố lên! Chả trách lão Triệu bảo cô về quế ăn Tết. Còn chưa hết năm, người ta đã chạy mất”.
Tô Mạt nói: “Chị và lão Triệu vô vị thật đấy!”
Tùng Dung sốt ruột thay cô. “Tôi nói thật lòng, cô ngượng làm gì, nghĩ nhiều cũng vô dụng. Điều kiện của sếp bây giờ khác hoàn toàn. Bây giờ sếp là người đứng đầu tập đoàn có tên trên sàn chứng khoán, lại không có con cái. Đúng là đối tượng độc thân vàng, số phụ nữ lao đến chỉ có tăng chứ không có giảm. Cô cứ lờ đờ như vậy, sẽ bỏ lỡ cơ hội tốt”.
“Điều kiện của anh ấy tốt đến đâu cũng chẳng liên quan đến tôi”. Tô Mạt tỏ ra hết kiên nhẫn. “Còn nữa, đừng nhắc đến chuyện con cái. Dù hoành tráng cỡ nào cũng không thể đổi lại”.
Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tô Mạt, Tùng Dung im lặng một lúc mới lên tiếng: “Thực ra, về lý mà nói, người rơi vào cảnh ngộ này sẽ khóc than đến chết đi sống lại, chỉ hận không thể đi theo con trai, vậy mà anh ta còn có tinh thần để bày mưu tính kế, đoạt vị thành công. Thảo nào nhiều người nói anh ta tàn nhẫn, con trai không còn nữa, lại đi ức hiếp mẹ góa con côi”.
Chị ta dừng lại, quan sát nét mặt của Tô Mạt. “Tôi làm việc với sếp bao năm còn chẳng nhìn thấu được con người anh ta. Thật lòng khuyên cô một câu, cô mưu cầu tiền bạc hay tiền đồ đều được nhưng đừng để mình lún sâu”.
Ngoài cửa số, mưa rơi rả rích, ánh đèn ẩn hiện phía xa xa.
Tô Mạt gấp cái áo cuối cùng, cất giọng nhàn nhạt: “Anh ấy đang tìm những chuyện kích thích để khiến bản thân tê liệt. Nếu không gây ra điều gì đó, tôi đoán…” Cô ngừng lại vài giây. “Anh ấy sẽ suy sụp mất”.
Tùng Dung nhìn cô một lúc mới lên tiếng : “Rốt cuộc cô định thế nào?”
Tô Mạt không trả lời, cầm tờ báo lên đọc. trên báo đề cập đến một số sự kiện lớn xảy ra ở An Thịnh trong thời gian gần đây.
Bắt đầu tự vụ thu mua cổ phần của Thương Nam nửa năm trước, nhiều vấn đề về đảm bảo cầm cố bị phơi bày. Tiếp theo là hành động thu mua cổ phần Thương Nam quy mô lớn, dẫn đến nghi ngờ tập đoàn vi phạm quy định về việc đảm bảo vốn vay. Cuối cùng là tin đồn Vương Á Nam gánh trên vai “hố đen” nợ nần. Công ty điện tử An Thịnh tuyên bố hội đồng quản trị đã quyết định chuyển nhượng toàn bộ quyền nắm cổ phần chứng khoán Thương Nam của hai công ty con, khẳng định tin đồn Vương Á Nam thất bại thảm hại ở thị trường vốn. Báo chí còn đưa tin tường tận về việc bãi miễn, đề cử và bổ nhiệm tại đại hội cổ đông vào tháng trước.
Người đàn ông đó sắp đặt từng nước cờ, dù sống chung dưới một mái nhà với cô nhưng không để lộ một chút manh mối.
Tô Mạt đọc đi đọc lại cả bài báo. Tùng Dung ra về lúc nào cô cũng không để ý.
Sau đó, cô mở máy tính, lên mạng tìm kiếm tư liệu có liên quan. Một bài báo đưa tin, cuộc “chính biến”đầu năm chính là đấu tranh nội bộ giữa những người ruột thịt ở Vương thị, đồng thời kết luận đây là “năm Tân Mão đen đủi” của Vương Á Nam.
Tô Mạt thở dài, tắt máy tính. Cô gọi điện về nhà, thông báo đến ngày ba mươi mới được nghỉ, tối ba mươi cô sẽ ăn cơm tất niên ở nhà cậu, ngày mồng một đi chút Tết lãnh đạo, mồng hai mới có thể về nhà.
Ông Tô ủng hộ : “Con nên đi thăm người ta, tuy bây giờ bà ấy rút lui nhưng cũng có ơn với con, làm người phải biết báo đáp. Lãnh đạo của các con bị bãi nhiệm, công việc của con có bị ảnh hưởng không?”
Tô Mạt nói không ảnh hưởng, bố mẹ hãy yên tâm. Nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Thanh Tuyền, trong lòng cô rất dễ chịu, chỉ hận không thể ôm con bé vào lòng.
Thanh Tuyền nhõng nhẽo: “Mẹ ơi, tết mẹ có cho con tiền mừng tuổi không?”
“Có chứ!”
“Vậy mẹ muốn quà gì?”
Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi nói: “Tiểu Thanh Tuyền,


XtGem Forum catalog