pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

thần nhưng lại cảm thấy tội lỗi sau trận hoan lạc.
5.
Tô Mạt vừa chợp mắt, điện thoại di động lại đổ chuông. Cô mở mắt, rèm cửa sổ khép hờ, ánh hoàng hôn le lói ở đường chân trời.
Cô cầm điện thoại nhưng không nghe vì không biết giải thích với đối phương thế nào. Tầng dưới im lặng như tờ, Tô Mạt do dự không biết có nên xuống hay không, nếu xuống thì bộ mặt nào. Trong lòng rối bời, cô ủ rũ nghĩ thầm: làm xong chuyện xấu thì đi tắm, bụng đói đồi ăn cơm.
Tô Mạt mặc bộ đồ ở nhà, đứng trước gương chỉnh trang tử tế. Vẻ mặt của cô giống bộ váy bị vứt dưới sàn nhà, thể hiện sự trống rỗng sau cuộc ái ân.
Cô xuống tầng dưới, phòng khách không có người. Đi ngang qua phòng bếp, thức ăn vẫn còn nguyên. Cửa nhà tắm và thư phòng mở toang, ban công cũng không một bóng người. Quần áo thay ra vứt đầy trên nắp máy giặt… Lần này cô chẳng có tâm trạng mà thu dọn nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dép lê dành cho đàn ông đặt bên cửa, Tô Mạt bỏ lên giá giày. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy cái bát gốm hoa văn đáy xanh nhạt nằm trên giá, cầm lên ngắm nghía, cô hơi buông lỏng tay, muốn xem nó rơi tự do sẽ như thế nào nhưng lập tức giữ chặt, lại nhét nó về giá giày.
Vài ngày sau đó, Vương Cư An không xuất hiện, cũng chẳng trả lại chìa khóa nhà. Tô Mạt đi làm, đúng lúc Phó Lệ Lợi đi công tác, khi chị ta trở về, Tô Mạt sợ bị hỏi tội nên luôn giả vờ bận rộn hay về trước. Mặc dù vậy, cô vẫn chạm mặt chị ta ở thang máy.
Vừa nhìn thấy Tô Mạt, Phó Lệ Lợi lập tức kéo cô lại, hỏi: “Tiểu Tô, hôm đó xảy ra chuyện gì? Sao cô vô duyên vô cớ cho người ta “leo cây”. Đối phương nói…”
Tô Mạt rất áy náy, cũng hơi căng thẳng. “Anh ta… nói gì vậy?”
Phó Lệ Lợi đáp: “Anh ta bảo đang nói chuyện điện thoại với cô, cô đột nhiên im hơi lặng tiếng, gọi điện thoại cũng không nghe. Anh ta hỏi tôi chuyện này là thế nào?”
Tô Mạt giật mình, cố trấn tĩnh. “Chị Phó, lúc đó điện thoại bị hỏng, tôi không cẩn thận nên đánh rơi xuống bồn cầu”.
Phó Lệ Lợi bày ra bộ dạng “cô có nhầm không đấy”. “Cô bảo tôi phải ăn nói với người ta thế nào?”
“Chị cứ nói như vậy đi!” Tô Mạt đáp.
Phó Lệ Lợi có vẻ tức giận. “Đã mấy ngày rồi. Nếu cô không có ý với người ta thì cũng nên nói rõ. Đúng là chẳng ra sao!”
Tô Mạt thầm nghĩ, trên đời này có vô số chuyện không thể nói rõ, chuyện chẳng ra sao cũng không ít.
Cô cất giọng mềm mỏng: “Chị Phó, tôi cũng không muốn vậy nhưng bây giờ tình hình thay đổi, ngày mai tôi có khả năng mất việc. Người chị giới thiệu cho tôi đúng là rất tốt nhưng tôi cũng không muốn liên lụy đến người ta. Hơn nữa… nếu mất việc, nhiều khả năng tôi sẽ về Giang Nam. Một khi đã có ý định rời đi thì không nên cho người ta hy vọng”.
Phó Lệ Lợi ngẫm nghĩ, gật đầu. “Cô nói cũng phải, thời thế thay đổi nhanh quá, chúng ta đều không ngờ tới”. Chị ta có lòng tốt nhắc nhở: “Tiểu Tô, hay là cô chuyển công tác đi! Nam Chiêm lớn như vậy, kiểu gì cũng có cơ hội”.
Tô Mạt thầm thở dài, lắc đầu. “Tôi vào công ty chưa được bao lâu, luôn đi theo kỹ sư Vương. Bây giờ thời thế thay đổi, miễn cưỡng ở lại cũng ngượng ngập, tìm công việc khác thì mất nhiều thời gian, hơn nữa bố mẹ và con gái tôi đều không ở Nam Chiêm, sớm muộn gì tôi cũng phải quay về. Về sớm một chút, không biết chừng sẽ có nhiều cơ hội hơn”.
Phó Lệ Lợi cảm thấy thật đáng tiếc. “Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của cô. Nói thật, tôi cảm thấy hai người rất xứng đôi. Vì vợ trước ngoại tình nên anh ta mới ly hôn. Tôi cũng nhận ra anh ta có cảm tình với cô… cô không nhận điện thoại, anh ta nhờ tôi hỏi. Hai người mới gặp nhau mấy lần mà anh ta đã giống như bị mất hồn… Hơn nữa, một người phụ nữ dù giỏi giang, xuất sắc cỡ nào nhưng nếu đã có con thì cũng không dễ tìm đối tượng. Nhân phẩm của đối phương rất quan trọng, người đó phải thích trẻ con, phải có lòng khoan dung, độ lượng, chịu hy sinh. Theo tôi, cô vẫn nên suy nghĩ lại”.
Tô Mạt nghe xong, trong lòng không thoải mái.Cô liếc mắt về phía sau Phó Lệ Lợi, hạ thấp giọng, nói: “Suy nghĩ cũng cần thời gian. Bây giờ tôi không có tâm tư để suy nghĩ, làm liên lụy đến người khác thì không hay lắm. Thôi khỏi chị ạ!”
Phó Lệ Lợi lắc đầu. Thấy Tô Mạt cứ nhìn ra sau, chị ta mới biết có người đang đứng cách đó không xa. Vừa rồi mải nói chuyện, chị ta cũng không biết hai người đàn ông xuất hiện từ lúc nào. Chị ta vội mỉm cười, chào hỏi: “Chủ tịch Vương!”
Vương Cư An gật đầu. Thang máy tới nơi, Triệu Tường KHánh bấm nút đi xuống. “Chủ nhiệm Phó, ưu tiên phụ nữ!”
Phó Lệ Lợi lùi lại. “Chủ tịch Vương. Mời anh”.
Vương Cư An cười cười, đi vào thang máy. Anh cất giọng: “Chỉ là đợi thang máy thôi, chủ nhiệm Phó khách sáo quá!”
Bốn người cùng vào thang máy, lão Triệu đột nhiên hỏi Tô Mạt: “Tiểu Tô, cô định về nhà sao?”
“Vâng!” Tô Mạt đáp.
“Không phải, ý tôi là có phải cô định rời khỏi nơi này, về Giang Nam?” Lão Triệu đứng một bên, mỉm cười với cô. “An Thịnh chúng tôi không thể giữ cô lại?”
Tô Mạt hơi ngẩn người, né tránh câu hỏi: “Sắp đến Tết rồi, tôi cũng muốn về thăm nhà. Năm ngoái tôi không về ăn Tết”.
“Cũng đúng. Nếu không p