Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

ương Cư An mới cúi đầu cài thắt lưng, cánh cửa đã đóng sầm. Tám, chín giờ sáng, các căn hộ xung quanh vẫn hết sức yên tĩnh. Cửa sổ ở đầu hành lang mở toang, không khí lạnh tràn vào buốt giá.
Một lúc sau, va li quần áo của Vương Cư An cũng bị ném ra ngoài. Anh nhanh chóng đưa tay ra chắn cửa. Hai người đều coi trọng thể diện, không ai lên tiếng, chỉ đẩy đi đẩy lại.
Vương Cư An để tay ở khe cửa. Ai ngờ người bên trong tỏ ra cứng rắn, không hề nể nang, ấn mạnh một cái khiến anh thấy đau buốt, buộc phải thu tay về. Cánh cửa lại một lần nữa khép chặt. Vương Cư An ở bên ngoài bị nhiễm lạnh, ho khù khụ vài tiếng.
Vài giây sau, cánh cửa lại mở hé, áo sơ mi, áo vest và giày da của anh bị ném hết ra ngoài. Vương Cư An vừa mặc áo sơ mi, cửa nhà Tùng Dung đột nhiên mở toang. Triệu Tường Khánh cùng hai mẹ con chị ta đi ra ngoài. Nhìn thấy Vương Cư An, họ vừa kinh ngạc vừa ngượng ngập. Hai bên im lặng nhìn đối phương.
Triệu Tường Khánh gãi gãi sau gáy. “Sếp, chúng tôi đi ăn sáng, sếp có đi cùng không?” Còn chưa dứt lời, anh ta bị cấu một cái ở thắt lưng.
Vương Cư An làm như không nghe thấy, mặt lạnh, từ tốn cài từng chiếc cúc áo sơ mi.
Ba người kia không dám nhiều lời, rón rén đi vào thang máy.
Vương Cư An đập cửa: “Được rồi, mở cửa ra đi!”
Người bên trong không có phản ứng.
Anh thò tay vào túi quần, không thấy chìa khóa nhà nên đành “xuống nước”: “Được rồi, là tôi nói sai, em mau mở cửa ra đi!”
Tô Mạt choàng khăn ngồi tựa vào sofa nhưng không lên tiếng, tuy nhiên cô không rời mắt khỏi tay nắm cửa. Một lúc sau không nghe thấy động tĩnh gì nữa, cô không kìm được, đứng dậy đi mở hé cửa.
Vương Cư An đứng bên cạnh chiếc va li, chau mày nhìn cô. Anh đột nhiên giơ tay, đẩy mạnh cánh cửa. Tô Mạt loạng choạng lùi lại. Khi đứng vững, cô lên tiếng: “Người vào, hành lý để ở ngoài”.
Hai người đứng ở đối diện nhau, Tô Mạt lên tiếng trước: “Anh nói đúng, tôi cảm thông với anh, cũng cảm thông với Tống Thiên Bảo”.
Vương Cư An cài cúc áo. “Lòng lương thiện của kẻ yếu không đáng tin, bởi vì ngoài việc thể hiện sự đồng cảm, họ không còn lựa chọn nào khác”.
Tô Mạt cố gắng giữ bình tĩnh. “Đúng, tốt nhất anh đừng tin!”
Vương Cư An nói: “Bố mẹ em nhất định dạy bảo em, trái tim con người là máu thịt, em đối xử chân thành với mọi người, mọi người nhất định sẽ cảm động”.
Tô Mạt nói: “Đúng vậy! Lúc nhỏ, một người họ hàng đến nhà tôi gây chuyện ầm ĩ, nhưng sau đó người ta gặp khó khăn, bố mẹ tôi lại gửi tiền giúp. Tôi thật sự không thể lý giải được. bố mẹ tôi nói, trái tim con người là máu thịt. Tuy nhiên, người khác coi hành động của bố mẹ tôi là lẽ đương nhiên. Sau này tôi kết hôn, quan hệ mẹ chồng, nàng dâu không tốt. Bố mẹ lại răn dạy: mẹ chồng đã nhiều tuổi, tôi phải hiếu thảo, đừng so đo tính toán. Tôi làm theo lời dạy, nhưng mẹ chồng lại cảm thấy tôi yếu đuối, không có tiền đồ. Sau này… chồng tôi ngoại tình, hầu như mọi người đều nói vì tôi không tốt nên mới không giữ được chồng. Bố mẹ khuyên tôi: “Con đừng gây chuyện với nó, con nên khoan dung, độ lượng, cảm hóa nó, để nó không lạc đường, quay về tổ ấm”. cô mỉm cười. “Vì vậy tôi vừa phải chịu đựng sự phản bội của anh ta vừa phải đối xử tốt với anh ta. Kết quả… thật ra mục đích của những sự việc làm được coi là lương thiện này chẳng qua chỉ là hy vọng đối phương chấp nhận mình, là sự thỏa hiệp của bản thân mà thôi”.
Tô Mạt dừng lại, thấy anh ngồi xuống sofa, trầm ngâm nhìn cô nhưng không có ý cắt ngang, cô nói tiếp: “Thời gian qua chúng ta sống cùng nhau, có lẽ bởi vì cảm thấy áy náy, sợ anh oán trách nên tôi mới cố gắng hết sức bù đắp cho anh. Còn thực tế, tôi đã không chịu nổi tính cách của anh từ lâu. Tôi từng nghĩ, cho dù chuyện đó liên quan đến Chung Thanh, nhưng nó là nó, tôi là tôi, tôi không thể kiểm soát hành vi của nó. Cho dù tôi từng nói câu gì không hay thì cũng chỉ là nhất thời nôn nóng, tôi không cần chịu trách nhiệm…” Cô thở dài. “Anh hãy mau dọn khỏi nhà tôi. Hai chúng ta cần bình tĩnh lại”.
“Cần bình tĩnh để làm gì?” Vương Cư An đột nhiên lên tiếng hỏi.
Tô Mạt nói: “Cảm giác của anh khi đối diện với tôi bây giờ giống như tôi với anh trước kia. Nếu tôi có làm điều gì đó với anh, sẽ càng có cảm giác tội lỗi. Anh cũng như vậy, đúng không?”
Vương Cư An không trả lời.
Tô Mạt đưa mắt nhìn đi chỗ khác, nói nhỏ: “Có quá nhiều thứ ngăn cách giữa chúng ta. Về chuyện của anh, tôi cũng tận lực, tôi có cuộc sống của tôi…”
“Vì vậy em không muốn ở lại An Thịnh?” Anh hỏi.
“Cũng không hoàn toàn là như vậy”. Tô Mạt ngẫm nghĩ. “Bây giờ bên cạnh anh có nhiều nhân tài, bọn họ muốn lấy lòng anh còn không kịp. Dù ở lại, chỉ e tình trạng của tôi không bằng một phần ở trên giường của anh. Khi đó, tôi chẳng cần làm việc, anh chỉ cần mua chiếc giường là đủ. Nhưng bây giờ Vương Á Nam rất cần người. Tôi đi theo bà ấy, ít nhất không rơi vào tình cảnh ngượng ngập như vậy. Bà ấy thành tâm giữ tôi lại, sẽ đào tạo tôi. Bà ấy trải qua biết bao sóng to gió lớn, mười mấy năm xây dựng được mối quan hệ rộng rãi. Đối với tôi mà nói, cơ hội này rấ


Ring ring