Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

hông thể giao dịch làm ăn, vậy mà anh còn thích thú”.
Thượng Thuần không đồng ý: “Nếu so sánh giữa tiền và quyền, trò chơi quyền lực đã hơn”.
Nghe câu này, vợ hắn lập tức tỏ ra cảnh giác: “So với đàn bà thì sao?”
Sắc mặt Thượng Thuần không thay đổi, hắn búng má vợ. “Anh vất vả như vậy cũng chỉ vì một người phụ nữ mà thôi!” Vừa nói, hắn vừa ôm hôn vợ nhưng bị đối phương né tránh. Thượng Thuần vui vẻ “thuận nước giong thuyền”, buông vợ ra. “Anh đi xem tài liệu một lát. Thời gian này ngày nào cũng phải họp, báo cáo cả đống, còn phải làm báo cáo cá nhân. Không làm, sao có thể lĩnh hội một cách sâu sắc tinh thần của cấp trên. Ông xã em có áp lực rất lớn, vậy mà em còn ở đó so đo với anh”.
Phụ nữ ở độ tuổi ba mươi, trên giường giống khúc gỗ, xuống giường biến thành mụ đàn bà đanh đá, chua ngoa nhưng lại thích sử dụng thủ đoạn của những cô gái trẻ khiến đàn ông mất hết hứng thú.
Thượng Thuần vào thư phòng, đóng cửa lại, lập tức trở nên nhàn rỗi. cảm thấy vô vị, hắn gọi điện nhờ người dò hỏi phòng ký túc của Chung Thanh, đồng thời bảo người mang đến một bó hoa. Trong bó hoa kẹp tấm thiệp, trên thiệp chỉ có một dãy số, là số điện thoại riêng của anh.
Tặng hoa và quà gần nửa tháng trời, bên kia tuy nhận nhưng không hề có động tĩnh, Thượng Thuần quyết định bỏ mặc vài ngày, nhưng hắn càng khó kiềm chế. Buổi tối, hắn đến cổng trường đại học, bảo tài xế vào tìm người. Không bao lâu sau, Chung Thanh ôm sách vở đi ra. Cô cúi người, gõ nhẹ lên cửa xe của Thượng Thuần. Cửa kính hạ xuống, Chung Thanh cất giọng bình thản: “Này, tôi không ăn cỏ quay đầu”.
Cô mặc áo sơ mi và quần bò bó sát, buộc tóc đuôi gà. Cô không trang điểm, đôi môi phớt hồng mềm mại, bầu ngực căng tròn. Gương mặt lộ vẻ trẻ con bướng bỉnh.
Thượng Thuần bất giác mỉm cười. Hắn nghĩ thầm: như vậy mới đúng, dáng vẻ này mói phù hợp với độ tuổi. Hắn lên tiếng: “Nha đầu, gần một năm trôi qua nhưng tôi vẫn không thể quên em. Phải làm sao bây giờ?”
Chung Thanh lườm hắn.
Thượng Thuần lại nói: “Đừng mặc kệ tôi. Trước đây, vì đang bực tức nên tôi mới nói với em những lời đó. Bây giờ em vẫn còn nhớ à?”
Chung Thanh lên tiếng: “Anh nói xong chưa? Tôi còn bận việc”.
“Lúc khác tôi lại đến, cần gì hãy gọi điện cho tôi”. Thượng Thuần không để ý đến thái độ của Chung Thanh, hắn mỉm cười nhìn cô. “Bộ đồ này không xứng với em”.
Chung Thanh liền quay người bỏ đi. Nghe tiếng động cơ ô tô xa dần, cuối cùng cô không thể kiềm chế sự hưng phấn, lập tức chạy vào góc tường gọi điện thoại: “Tôi nói với anh chuyện này, người đàn ông trước kia đã quay về tìm tôi”.
Giọng nói của người ở đầu máy bên kia lộ vẻ mệt mỏi: “Tiếng chuông ngân vang(*)? Chuyện vớ vẩn của cô để nói sau đi, bây giờ tôi rất bận”.
(*)Ám chỉ tên Chung Thanh.
Bị giội gáo nước lạnh, Chung Thanh trách móc: “Lần nào gọi điện thoại cho anh, anh cũng kêu bận. Anh sợ gặp tôi phải không?”
“Sợ gặp cô? Cô xấu đến mức không thể gặp người khác?” Đối phương nói. “Sáng sớm hôm nay bố tôi phải đi cấp cứu, ông vừa mới tỉnh lại”.
Chung Thanh nhíu mày. “Lại cấp cứu? Kể từ khi tôi quen anh đến nay, lần này là lần thứ mấy rồi”.
“Chứng tan huyết u rê huyết là vậy, rất phiền phức. Tôi cúp máy đây!” Vừa dứt lời, người ở đầu máy bên kia liền cúp máy.
Chiều hôm sau không có tiết học, Chung Thanh mua túi hoa quả rồi tới bệnh viện. Vào khu vực nằm viện, cô liền nhìn thấy Lộ Chinh ngồi ở chiếc ghế dài trong vườn hoa hút thuốc. Chung Thanh lấy một chai nước từ túi nylon đưa cho anh ta. “Bố anh khá hơn chưa?”
Lộ Chinh cầm chai nước, chau mày. “Tôi phát hiện con người cô rất thích tỏ ra thân thiết với người lạ. Tôi bảo cô đến đây à? Tự dưng cô chạy đến bệnh viện làm gì?”
“Tôi là người biết báo đáp ơn huệ, lần trước anh giúp tôi nên tôi đến thăm bố anh cũng là lẽ thường tình”.
“Nhưng cô đến mấy lần rồi”.
Chung Thanh trầm mặc một lúc. “Tôi muốn tìm anh nói chuyện”.
Lộ Chinh ném đầu mẩu thuốc lá, dùng chân dập tắt. “Tôi và cô gái nhỏ như cô thì có gì để nói? Cũng chỉ là mấy chuyện vớ vẩn của cô mà thôi!”
Chung Thanh ngồi xuống cạnh anh ta, đột nhiên hỏi: “Lộ Chinh, bệnh của bố anh cần bao nhiêu tiền? Nếu nhà anh không đủ tiền, tôi bằng lòng tìm một con đường kiếm tiền cho ông chữa bệnh”.
Lộ Chinh liếc nhìn cô. “Con đường gì chứ?”
Chung Thanh ngập ngừng. “Chính là tìm người có tiền gì đó”.
Lộ Chinh im lặng vài giây, bỗng phì cười, hỏi lại: “Nếu đổi lại là cô, cô có bằng lòng không?”
Chung Thanh nói: “Dù tôi bằng lòng, bố mẹ tôi cũng không đồng ý, đặc biệt là bố tôi. Cả cuộc đời này, ông không thể phá bỏ công thức tư duy trong trắng là đen. Vì họ không bằng lòng nên tôi có kiếm tiền cũng vô dụng. Năng lực của tôi lại có hạn, do đó, tôi chỉ có thể đưa người vào bệnh viện, nhân tiện “tặng cái đồng hồ(*)”, coi như tận lực”.
(*)Tặng cái đồng hồ, đồng âm với từ “lo ma chay cho người thân.
Lộ Chinh cười. “Cô nói chuyện tàn nhẫn thật đấy!”
Chung Thanh thở dài. “Bố tôi thường nói, số mệnh chỉ dài một thước(*), khó cầu một trượng, nhưng tôi ghét nhất những lời như vậy”