XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

hinh.
Vương Á Nam nhìn cô. “Tôi sống từng này tuổi, nhìn người không sai chút nào. Tôi tán thưởng nhất là phụ nữ thông minh lại có tham vọng. Có tham vọng mới không bị đàn ông dắt mũi”.
Đến nhà Thượng Thuần, hai người bắt tay nhau chào hỏi. Thượng Thuần không tỏ thái độ coi thường trước sự thất thế của Vương Á Nam, ngược lại hắn càng tỏ ra nhiệt tình.
Trong phòng khách, người giúp việc đang chơi cùng một bé gái hơn một tuổi. Con bé đã biết đi, đang bám vào cái tủ thấp, hiếu kỳ nhìn khách đến. Bé gái có cặp mắt lanh lợi, gương mặt giống Mạc Úy Thanh.
Trong lòng Tô Mạt rất phức tạp, cô không thể kiềm chế, lại quan sát con bé.
Thượng Thuần lạnh lùng nhìn bé gái rồi quay sang nói với người giúp việc: “Thu dọn đồ, đưa con bé về nhà mẹ tôi”.
Bé gái bị bế lên tầng trên. Nó ôm vai người giúp việc, hét lớn với Thượng Thuần: “Bố, bố!”
Thượng Thuần mặc kệ, chỉ nói chuyện với Vương Á Nam. Đợi khách ra về, hắn cũng rời khỏi nhà. Sau Tết, hắn phải tham gia mấy hoạt động. Hoạt động đầu tiên là cắt băng khánh thành thư viện mới của Đjai học Nam Chiêm do nhà trường mời.
Bây giờ đã vào học, bãi đỗ xe toàn ô tô sang trọng. Trước cửa tòa nhà thư viện treo đèn kết hoa, bố trí nơi cho khách ngồi và sân khấu tạm thời. Thời tiết đã trở nên ấm áp, mấy cô tiếp tân cao ráo, xinh đẹp mặt bộ xường xám đỏ tươi đang hướng dẫn khách vào chỗ ngồi.
Thượng Thuần ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Người chủ trì tuyên bố buổi lễ bắt đầu. Lãnh đạo nhà trường lần lượt phát biểu ý kiến. Thượng Thuần nhéo mắt quan sát người chủ trì. Đó là một cô gái có làn dà trắng nõn, diện mạo nổi bật. Hắn nhìn kĩ, chợt nhớ ra là ai, bất giác mỉm cười.
Hai người cách nhau không xa nhưng đối phương có vẻ không nhìn thấy hắn. Cô hơi hất cằm, vẻ mặt nghiêm túc. Màu váy xường xám tầm thường nhưng càng tôn nước da của cô gái. Bộ váy bó sát làm nổi bật đường cong cơ thể, đồng thời tôn lên vẻ kiều diễm vừa ngây thơ vừa trưởng thành. Trông cô giống quả ngọt chín mọng ngon lành.
Thượng Thuần bị phơi nắng đến mức cổ họng khô rát. Hắn đảo mắt một vòng, quan sát những cô gái khác, đều thấy không bằng cô gái trẻ kia. Hắn vừa thấy khó chịu vừa thầm đắc ý. Hắn cho rằng, cô gái có bộ dạng như ngày hôm nay, công của hắn không nhỏ.
Nghe cô xướng tên những vị quan chức cắt băng khánh thành, Thượng Thuần chỉnh lại cà vạt, đi lên phía trước.
Âm nhạc nổi lên, dải băng đỏ được giăng ra, các vị lãnh đạo đứng vào vị trí. Chung Thanh cầm một cái khay, đứng ở bên cạnh, như có như không liếc nhìn Thượng Thuần.
Thượng Thuần nhếch miệng nhìn cô. Hắn cầm kéo từ cái khay cắt mảnh vải. Bên dưới vỗ tay rào rào.
Nhân lúc trả cái kéo về chỗ cũ, Thượng Thuần cúi đầu, ghé sát tai Chung Thanh nói nhỏ: “Em đầy đặn hơn trước nhiều”.
2-C15.
Sau khi buổi cắt băng khánh thành kết thúc, Thượng Thuần bắt tay xã giao với mọi người. Khi hắn quay ra tìm kiếm, cô gái đó đã biến mất.
Lãnh đạo trường học bố trí xem biểu diễn văn nghệ và dùng bữa, Thượng Thuần viện cớ có việc, bỏ đi trước. Nghĩ đến sự si mê của Chung Thanh trước đây và thái độ thản nhiên của cô hiện nay, hắn bất giác nhớ cô nhiều hơn. Thượng Thuần rất coi thường những người phụ nữ bám riết lấy hắn, nhưng đối với những người đã từng lên giường với hắn, hắn luôn mong chờ có thể nắm bắt sự ngượng ngùng, né tránh, oán hận hay giả bộ lạnh nhạt của đối phương, coi như đây là chứng cứ chứng tỏ bọn họ vẫn chưa quên hắn. Chỉ riêng Chung Thanh không hề phối hợp, cô hoàn toàn không để ý đến lòng tự tôn của đàn ông. Điều này ít nhiều khiến Thượng Thuần mất hứng. Nhưng sau nỗi thất vọng lại là cảm giác nhớ nhung.
Trong giới của Thượng Thuần có rất nhiều người đàn ông gặp tình cảnh: Phụ nữ một khi biến thành món hàng bịp, phiền phức sẽ ùn ùn kéo đến. Những lúc như vậy, luôn có người tỏ ra phiền não khi không thể thoát khỏi cô ta. Cảm giác phiền não và đắc ý đến cùng một lúc, thật ra cũng tương đối kích thích, mà đàn ông đều không muốn từ bỏ sự kích thích này. Tiếp theo sẽ là hai tình huống, hoặc là mọi việc đều suôn sẻ nên nhận được sự ngưỡng mộ của người khác, hoặc là bị mọi người chê cười, rằng anh không chơi nổi thì hãy ngoan ngoãn ở nhà hầu hạ vợ, chứ đừng ra ngoài giở trò.
Về phương diện này, Thượng Thuần chưa bao giờ gặp rắc rối. Đương nhiên, hắn cũng cho rằng, kể cả sau này cũng không bao giờ xảy ra chuyện đó.
Sau khi tái hôn, trên đầu có thêm “mũ cánh chuồn (*)” nên Thượng Thuần buộc phải bớt phóng túng. Xe sang đổi thành Volkswagen bình thường, ghế ngồi hơi rung rung, không gian chật hẹp, bộ loa cũ kĩ, phía trước còn xuất hiện người tài xế cả ngày chẳng nói chẳng rằng nhưng Thượng Thuần cảm thấy rất hài lòng. Càng nhìn người tài xế, hắn càng cảm thấy vừa mắt. Lái xe cho lãnh đạo, tuyệt đối không thể dùng loại người mồm mép tép nhảy, làm việc hời hợt.
(*)Mũ cánh chuồn: loại mũ các quan viên thời xưa thường đội. Ám chỉ việc lên làm quan.
Hắn mới thăng quan nên rất phấn khởi. Vợ mới chế giễu: “Chức vụ đó có gì tốt? Xe ô tô ngày càng tệ, công việc ngày càng bận rộn, cổ phần không được nhận, cũng k