Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
t hiếm gặp. Tôi chỉ là… Tôi chính là người theo chủ nghĩa cơ hội”.
Vương Cư An trầm mặc, một lúc sau mới lên tiếng: “Con người em, tuy năng lực có hạn nhưng rất thẳng thắn”.
Tô Mạt nói nhỏ: “Tôi muốn cho mình thêm nửa năm, đánh cược một phen. Vương Á Nam đang đánh cược, chúng tôi đều đặt cược cho tương lai”.Cô ngập ngừng nhưng vẫn nói: “Còn anh vẫn vì quá khứ…”
Vương Cư An không muốn nghe, cắt ngang: “Vì vậy bây giờ em định vạch rõ ranh giới với tôi?”
Tô Mạt không muốn giải thích, chỉ trầm mặc.
Vương Cư An có chút do dự nhưng vẫn đứng dậy, thò tay vào túi quần theo thói quen, tìm thấy chìa khóa ở túi bên này. Anh rút chìa khóa, trước khi ra cửa liền ném chìa khóa vào cái bát gốm trên giá giày.
Cửa ra vào mở toang, Tô Mạt cảm thấy lạnh, co người trên sofa. Nghe thấy tiếng đóng cửa, cô bất động một lúc, tâm trạng dường như không xao động nhưng nước mắt lại trào ra.
Cô vội lau nước mắt, nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện không còn sớm nên vội đi rửa mặt. Đi ngang qua thư phòng, Tô Mạt bất giác dừng bước. Trên giường vẫn bừa bộn. Hôm nay trời nắng, căn phòng tràn ngập ánh sáng, tựa hồ hơi ấm vẫn còn.
Tô Mạt đến biệt thự của Tống gia, Vương Á Nam đang ngồi ở sofa chờ đợi, quà Tết đặt sẵn trên bàn trà. Thấy cô xuất hiện, Vương Á Nam cười tươi. “Hơi muộn một chút, tôi còn tưởng cô không đến. Trước Tết, tôi cũng nói chuyện với mấy người ở công ty. Tôi muốn mời Tiểu Hàn nhưng cậu ta đã quyết định nghỉ việc. Dù sao cũng là người học hành, đối nhân xử thế không linh hoạt như cô”.
Đây là lần đầu tiên Tô Mạt nghe thấy lời nhận xét về mình như vậy.
“Học nhiều dễ lo trước lo sau, không nỡ nhẫn tâm với bản thân. Một người phụ nữ thẳng thắn như cô tương đối hiếm gặp”. Vương Á Nam đột ngột chuyển chủ đề. “Người nhẫn tâm mới có tham vọng”.
Tô Mạt hơi ngây người, không lên tiếng.
Hai người rời khỏi nhà. Ô tô đi vòng vèo, vào một khu chung cư rợp bóng cây xanh. Tòa nhà cao tầng cũ kĩ nằm ở bên trong, xem ra đã được xây dựng từ lâu. Lối đi vẫn đầy xác pháo, bẩn thỉu.
Vương Á Nam lên tiếng: “Người quản lý ngành công nghiệp của tỉnh sống ở đây. Người này mới nhậm chức. Bây giờ, các quan chức đều lặng lẽ, sợ bị bàn ra tán vào. Một số còn cố tình sống ở những nơi có điều kiện kém, thậm chí không bằng người dân bình thường. Kỳ thực…” Bà không nói tiếp. “Hôm nay chúng ta đến để thăm dò trước”. Bà nhắc đến hoàn cảnh gia đình và thói quen, sở thích của vị lãnh đạo mới.
Tô Mạt miễn cưỡng ghi nhớ. Cô không mấy tập trung, trong lòng thầm nghĩ, chắc phải mất một thời gian nữa mới quen việc.
Có khách đến nhà chúc Tết, vị lãnh đạo tỏ ra ôn hòa và kiệm lời. Trong lúc nói chuyện, đối phương đột nhiên hỏi: “Nghe nói Vương Tổng và ông chủ Thượng có quan hệ rất tốt?”
Vương Á Nam đáp: “Mấy năm nay hai bên có quan hệ làm ăn qua lại”.
Vị lãnh đạo gật đầu.
Quay lại xe, Vương Á Nam nói: “Anh ta muốn tìm người giúp đỡ nên chúng ta phải đến chỗ Thượng Thuần một chuyến. Ngày Tết, người ta có tiếp chúng ta hay không là một nhẽ, nhưng chúng ta vẫn phải tỏ ra tôn trọng người ta”.
Tô Mạt đi theo Vương Á Nam gặp gỡ một loạt quan chức, vài ngày sau mới đi thăm Thượng Thuần. Lúc gọi điện thoại hẹn gặp, Thượng Thuần quả nhiên từ chối, nhưng nói vài câu, hắn lại nhận lời. Vương Á Nam cúp máy, hỏi Tô Mạt. “Bây giờ tôi sa cơ lỡ vận nhưng anh ta vẫn chịu gặp tôi, cô có biết tại sao không?”
Tô Mạt cũng đoán ra vài phần, cất giọng thành khẩn: “Thượng Thuần coi trọng chủ tịch”.
Vương Á Nam lắc đầu. “Con người Thượng Thuần rất thực tế. Nếu không phải anh ta có thành kiến với thằng Vương Cư An thì anh ta cũng chẳng gặp tôi”.
Nghe đến tên người đàn ông này, tim Tô Mạt đập mạnh một nhịp.
Vương Á Nam nói tiếp: “Thượng Thuần và Vương Cư An trước đây có quan hệ rất tốt. Vương Cư An từ Nhật trở về, nóng lòng xây dựng sự nghiệp, mấy dự án đều do Thượng Thuần một tay giúp đỡ. Tất nhiên, Thượng Thuần nhận không ít lợi lộc”.
Tô Mạt dè dặt lên tiếng: “Trong vụ đấu thầu lần trước, Vương Cư AN đi tìm anh ta nhưng anh ta chẳng thèm để ý”.
“Cô không biết vụ xích mích. Nhắc đến mới nhớ, chuyện này xảy ra trước khi cô vào công ty”. Vương Á Nam cười cười. “Vương Cư An có mấy công ty con ở bên ngoài, khá phát triển. Nghe nói Thượng Thuần muốn được chia cổ phần nhưng Vương Cư An không đồng ý. Thượng Thuần cho rằng thằng An qua cầu rút ván. Trong lòng anh ta có khúc mắc, hai người không còn thân thiết như dạo đầu, bây giờ chỉ là quan hệ xã giao mà thôi”.
Tô Mạt gật đầu.
Vương Á Nam nói tiếp: “Ai cũng bảo Thượng Thuần chỉ biết ăn chơi sa đọa. Tôi thấy anh ta rất coi trọng quyền thế. Anh ta cần tiền tài để lót đường cho mình, phụ nữ chẳng là gì đối với anh ta”.
Tô Mạt nói: “Nếu không, bạn tôi cũng không đến mức nhảy lầu”.
“Là cô ta quá ngu xuẩn”. Vương Á Nam cất giọng bình thản. “Có một câu nói khá hay, giới kinh doanh là nơi trọng danh lợi, thua tiền chứ không thua tâm. Người ở chốn danh lợi, chỉ có “dục vọng”, không có trái tim thì mới không bị ảnh hưởng. Tình yêu chỉ là thứ nhỏ bé, hư vô”.
Tô Mạt lặng t