XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.

.
(*)Thước và trượng là đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc. 1 trượng bằng 10 thước, 1 thước bằng 1/3m.
Lộ Chinh im lặng.
Chung Thanh nói tiếp: “Người đàn ông trước kia lại đến tìm tôi. Tôi biết anh ta có ý gì. Tôi luôn có dự cảm, ông trời chắc chắn sẽ cho tôi một cơ hội. Bây giờ cơ hội xuất hiện nhưng vì đến quá dễ dàng nên tôi không biết phải làm sao?”
Lộ Chinh quan sát cô. “Cô và chị họ của cô chẳng giống nhau chút nào cả”.
“Vì vậy tôi không bao giờ nói những chuyện này với chị ấy”.
Lộ Chinh lại cười, hỏi: “Cô có bạn trai chưa?”
“Chưa”.
“Hãy đi tìm một người”.
Chung Thanh không hiểu.
Lộ Chinh giải thích: “Phải khiến anh ta có cảm giác sợ hãi”.
Chung Thanh phì cười, phản bác: “Phải tìm người có tiền hơn anh ta thì mới khiến anh ta có cảm giác sợ hãi. Nếu có thể tìm người có nhiều tiền hơn, tôi còn để ý đến anh ta làm gì?”
“Đúng là ngốc!” Lộ Chinh cười. “Cô nên khoe khoang tiền bạc trước người nghèo, khoe khoang tình cảm trước người giàu. Thứ anh ta không thể cho cô, cô càng phải rêu rao ầm ĩ, cho thấy tuy cô nghèo nhưng chung thủy, coi tiền tài là cục phân. Con người ai cũng có tâm lý của con bạc, càng không có càng ham muốn, nóng lòng muốn thắng cuộc nên càng đặt cược nhiều hơn. Cuối cùng thua đến mức chỉ còn hai bàn tay trắng.
Chung Thanh ngẫm nghĩ một lúc, bật cười ha ha.
Lộ Chinh nói: “Cô đã rõ chưa? Trong trường đầy ra đấy, chỉ cần cô không kén chọn quán, giải quyết chuyện này trong thời gian ngắn chắc không thành vấn đề”.
Bất chợt nhớ tới Vương Tiễn, Chung Thanh bỗng có chút xót xa, thầm cảm thấy đáng tiếc. Lại nghĩ đến ông bố ghê gớm của cậu ta, so với Thượng Thuần thì càng khó tiếp xúc.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<<
Sau cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ, Vương Cư An về phòng làm việc. Lửa giận vẫn bốc lên đầu, anh vung tay gạt màn hình máy tính.
Triệu Tường Khánh đi vào liền nhìn thấy đống bừa bộn dưới sàn nhà.
Vương Cư An “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Vương Á Nam đi rồi nhưng sức ảnh hưởng vẫn còn. Hôm nay tôi ngồi ở vị trí này mà vẫn có người không phục. Tình hình chẳng thay đổi so với trước kia”.
Triệu Tường Khánh biết anh nổi nóng vì vụ khu công nghiệp ô tô lại một lần nữa bị phủ quyết, anh ta thầm nghĩ: sao lại không thay đổi? Trước đây sếp chỉ dám ném tập tài liệu, bây giờ đập cả máy tính cũng không sợ người ta biết? Nhưng anh ta không dám lên tiếng, một lúc sau mới nói: “Có lẽ vì vụ bố của sếp ủy thác quản lý cổ phần cho bà ấy, trong khi bà ấy cứ lần lữa mãi nên các cổ đông mới có thái độ dè chừng”.
“Anh đã liên hệ chưa? Luật sư của bà ta bao giờ mới đến?” Vương Cư An hỏi.
Triệu Tường Khánh đáp: “Luật sư Châu nói gần đây bận đi công tác cùng kỹ sư Vương, hiện vẫn đang ở tỉnh ngoài”.
“Luật sư Châu?”
“Châu Viễn Sơn”.
“Cậu ta về rồi à?” Vương Cư An cười. “Mẹ kiếp, làm việc với phụ nữ chán thật, đâu đâu cũng đụng phải tiểu tiết”.
Triệu Tường Khánh cũng bực bội, nhất thời không kìm được, nói: “Sếp, bên đó làm việc chẳng ra sao! Bây giờ giá cổ phiếu mới chỉ tăng một chút. Nếu thật sự vì tập đoàn, bọn họ không thể chậm chạp kiểu đó!”.
Vương Cư An không đáp. Anh tiện tay cầm tạp chí nội bộ ở trên bàn. Chủ đề của kỳ này là: “Băng tuyết tan, xuân ấm hoa nở”. nội dung tập trung vào việc ổn định lòng dân, cổ vũ tinh thần của mọi người.
Thấy sếp không tỏ thái độ, Triệu Tường Khánh cũng không nói nhiều, chỉ gọi người vào thu dọn đồ.
Vương Cư An ngồi xuống, lướt qua đề mục của từng bài viết. Anh lại lật giở đến chuyên mục. “Không gian của nhân viên”. Nơi này chuyên đăng những bài viết của công nhân viên, phần lớn là thư pháp và tranh vẽ, trong đó có cả tác phẩm hành thư của công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận.
Bức hành thư đó cứng cáp, mạnh mẽ. không nhìn lên tác giả, gần như không thể nhận ra nó được viết bởi bàn tay phụ nữ.
Vương Cư An bất giác giở quyển tạp chí, ngắm kĩ. Anh nghĩ, người phụ nữ này đến chữ viết cũng đâu vào đấy, phóng khoáng nhưng cũng thể hiện bản tính cẩn thận và kiềm chế, nét chữ y hệt con người. Sau đó, anh gập quyển tạp chí lại, ném sang một bên rồi đứng dậy, cầm áo khoác đi ra ngoài. Hiếm có dịp buổi tối không phải nhậu nhẹt tiếp khách, anh lên xe, ngẫm nghĩ một lúc cũng không biết nên đi đâu.
Anh lái xe tới con đường núi rộng rãi. Gió thổi ù ù bên tai, cảnh sắc hai bên đường ngày càng trở nên mơ hồ. Lúc rẽ dù không giảm tốc độ nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ kích thích. Ánh hoàng hôn rực rỡ bên ngoài cửa xe. Đến tầm chạng vạng, trời lại mưa lất phất.
Từ ngoại ô quay về khu vực nội thành, lại đúng giờ cao điểm nên đường tắc nghẽn, nhưng anh cũng không sốt ruột, vì bây giờ ở nhà không còn tiếng người, không còn ánh đèn, chẳng có bất cứ việc quan trọng nào thúc giục.
Hôm nay,Tô Mạt không lái xe, cũng không mang ô. Cô ôm một túi tài liệu đi tàu điện ngầm. Giữa đường gặp cơn mưa lớn, cô đứng dưới mái hiên của trung tâm thương mại trú mưa.
Bên trong bức tường kính, phong cách thời trang của ma nơ canh dường như xuyên qua mùa xuân để đến mùa hè, đều là váy ngắn mỏng với màu sắc rực rỡ.