Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
Tô Mạt không có việc gì để làm nên quay người ngắm nghía. Những ngày qua liên tục bận rộn, cô chẳng có tâm trạng đi dạo phố và giải trí. Mới chuyển công tác có một tháng nhưng thời gian như nước mưa chảy xuống, không để lại chút dấu vết.
Bức tường kính phản chiếu phố xá ướt rượt và dòng xe cộ trên đường. Một chiếc xe hơi màu đen từ từ di chuyển đến sau lưng Tô Mạt. Chiếc xe trông rất quen mắt, Tô Mạt không kìm được quay đầu liếc nhìn quanh. Nhìn thấy biển số xe, tim cô đập thình thịch.
Bên ngoài trời tờ mờ tối, bên trong bức tường kính là ánh đèn rực rỡ, Tô Mạt nhanh chóng trốn vào trung tâm thương mại.
Vương Cư An lơ đãng đâm vào chiếc xe đi trước, anh vội phanh gấp.
Tài xế của chiếc xe đằng trước xuống xe. Thấy đuôi xe bị hõm vào một miếng bằng bàn tay, anh ta lập tức quay sang bắt đền. Nhìn thấy xe của Vương Cư An, anh ta do dự, khí thế giảm đi nhiều, cuối cùng, anh ta chỉ giơ tay gõ nhẹ lên cửa xe.
Vương Cư An hạ cửa kính, đưa tấm danh thiếp. “Gọi số điện thoại ở trên đó tìm tôi”. Đối phương xem danh thiếp, cũng không lằng nhằng thêm nữa. Xử lý xong xuôi, Vương Cư An lại đưa mắt về bên đường, không còn thấy bóng dáng của người phụ nữ ấy. Anh tiếp tục lái xe về phía trước, cuối cùng không kìm được, anh tìm một khoảng trống đỗ xe rồi gọi điện thoại. Sau vài hồi chuông, đối phương bắt máy, anh cất giọng bực tức: “Em trốn làm gì chứ, tôi có thể ăn thịt em sao?”
Tô Mạt siết chặt điện thoại. “Anh hãy khống chế tâm trạng trước rồi nói chuyện với tôi!”
Người ở đầu máy bên kia trầm mặc, một lúc sau anh lên tiếng, giọng điệu ôn hòa: “Em đang ở đâu?”
Tô Mạt không biết trả lời thế nào. Qua lớp cửa kính, cô đột nhiên nhìn thấy anh từ góc phố tiến lại gần, giống như vừa đi vừa ngó nghiêng tìm kiếm. Cô vội vàng trốn nhưng vẫn quay đầu quan sát. Nước mưa làm ướt bờ vai và tóc của anh. Dưới ngọn đèn đường, ánh mắt anh có vẻ rất sốt ruột, mái tóc ngắn lấp lánh. Cô dường như có thể nhìn thấy giọt nước trên tóc anh, giống mỗi buổi đêm hoặc sáng sớm hôm nào, anh vận động trên người cô. Từng giọt mồ hôi nóng hổi thuận theo mái tóc anh, nhỏ xuống làn da của cô.
Xung quanh ánh đèn sáng trưng, quần áo lộng lẫy treo đầy trên mắc, người đi lại như mắc cửi, Tô Mạt chợt cảm thấy hổ thẹn vì ký ức này.
Dường như Vương Cư An định đi vào trong trung tâm thương mại. Tô Mạt không nghĩ ngợi nhiều, lập tức tắt máy, vơ hai cái áo trên mắc rồi chui vào phòng thử đồ. Cánh cửa vừa khép, điện thoại lại rung, cô cầm lên liếc qua rồi bỏ thẳng vào túi xách. Cô đứng trong đó tầm mười phút, khi ra ngoiaf, cô nhân viên bán hàng hỏi: “Chị có vừa ý không?”
Tô Mạt không nghĩ ngợi, chỉ “ờ” một tiếng.
Cô nhân viên lại hỏi: “Chị muốn thanh toán ngay bây giờ hay xem tiếp?”
Tô Mạt không nhìn thấy người đó. Nghĩ đến hai cái áo đang cầm trên tay vẫn chưa thử, bây giờ mới phát hiện màu sắc và kiểu dáng không hợp, không đáng bỏ tiền mua, cô trả lời dứt khoát: “Tôi muốn xem một lúc nữa”. Cô bỏ áo về chỗ cũ, đi thẳng ra cửa, tâm trạng có chút ủ rũ. Về đến nhà, cô ăn chút đồ rồi đọc tài liệu liên quan đến Bảo Thuận.
Vừa mới vào công ty, người bên trên quan sát, người bên dưới nhìn chằm chằm, tuy Tô Mạt từ tập đoàn chuyển sang nhưng do tuổi còn trẻ, lại thiếu kinh nghiệm, hoặc do lòng người không phục, có người tỏ ra nhiệt tình với cô nhưng thực tế muốn thăm dò, có người muốn lôi bè kết phái, đến làm quen với cô, phàn nàn ai hay giở thủ đoạn trong công việc, đồng thời bảo cô phải đề phòng… Tô Mạt trong công việc, đồng thời bảo cô phải đề phòng… Tô Mạt không hề tỏ thái độ, nghe đối phương nói xong, cô chỉ đáp: “Được, tôi biết rồi”, hoặc nói bây giờ có việc cần xử lý, để bàn sau. Cứ như vậy, đám đồng nghiệp cũng không hiểu cô là người thế nào.
Mặc khác, Tô Mạt cũng biết rõ, lòng người không đơn giản, ra vẻ ta đây không phải cách lâu dài, cô phải nhanh chóng lập thành tích mới khiến mọi người tin phục. Ở đây chẳng quen biết ai, cô chỉ có thể dùng cách hạ đẳng là tới phòng tư liệu, bỏ ra ba ngày tìm hiểu từ điều lệ của công ty đến chế độ khen thưởng, xử phạt, từ sắp xếp nhân sự đến hợp đồng làm ăn, quan trọng là phải hiểu thấu đáo vấn đề. Sau đó, Tô Mạt lại tìm cơ hội giở “bài cũ”, đỡ rượu thay Vương Á Nam mấy lần, giúp Bảo Thuận nhận một dự án hợp tác với chính quyền địa phương.
Dự án không lớn nhưng Vương Á Nam vẫn biểu dương Tô Mạt tại cuộc họp thường kỳ. Bà còn giao cho cô chức trưởng phòng Thị trường. Vì là chức vụ tạm thời, không bổ nhiệm trong toàn công ty nên chỉ gửi một thông báo đến tầng lớp quản lý.
Tập đoàn xảy ra một loạt biến động, cũng ảnh hưởng đến công ty con. Công ty khoa học kỹ thuật Bảo Thuận có mấy chức vụ còn bỏ trống, người bên dưới đều ngóng trông, ai ngờ một cô gái trẻ được bổ nhiệm quyền Phòng thị trường. Tô Mạt mới đến đã được thăng chức, khó tránh khỏi tình trạng có người bất bình. Họ nói xấu sau lưng cô, rằng cô lươn lẹo, chỉ biết nịnh bợ cấp trên. Dự án trước đó tuy do Tô Mạt đàm phán thành công nhưng là do phó phòng Thị trường dẫn mối. Vị phó phòng này là nhân viên lâu năm của Bảo Thuận,