XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

, đây là phương án xin tăng vốn đầu tư. Chúng tôi đã điều chỉnh lại một số chi tiết, cũng có trình bày cụ thể về tính toán lợi nhuận, hy vọng anh có thể…”
Cô đứng cách anh một khoảng chờ đợi. Hai người giống như ngầm đọ sức, không ai chủ động lên tiếng.
Vương Cư An bỏ mặc Tô Mạt một lúc. Cuối cùng, anh thở dài, ngẩng đầu nhìn cô. “Trợ lý Tô, chúc mừng em lại được thăng chức!”
Tô Mạt có chút ngượng ngùng, cô đưa tài liệu, nói những lời đã chuẩn bị từ trước: “Chủ tịch, đây là phương án xin tăng vốn đầu tư. Chúng tôi đã điều chỉnh lại một số chỉ tiết, cũng có trình bày cụ thể về tính toán lợi nhuận, hy vọng anh có thể…”
Vương Cư An cắt ngang: “Thứ này không cần nộp trực tiếp cho tôi”.
Tô Mạt cảnh giác, lại nghe anh nói tiếp: “Em đã trực tiếp đến tìm tôi, tất nhiên hy vọng có nhiều khả năng thành công. Tại sao em chắc chắn như vậy?”Không đợi cô trả lời, anh mỉm cười tự giễu. “Phụ nữ đều biết vận dụng trực giác của mình”.
Tô Mạt đỏ mặt, càng chẳng biết anh muốn nói gì?
Vương Cư An chuyển chủ đề, giọng điệu tương đối nhẹ nhàng: “Gần đây em thế nào? Hoàn cảnh mới, chức vụ mới chắc không dễ dàng”.
“Mới bắt đầu có chút khó khăn”. Tô Mạt đáp.
“Chỉ có chút khó khăn thôi sao?” Anh tỏ ra không tin, thư thái tựa vào thành ghế. “Nhờ có ô dù, vừa vào công ty đã leo lên tầng lớp quản lý. Phụ nữ trẻ tuổi, kinh nghiệm không đủ, tính cách cũng không năng nổ. Nói dễ nghe một chút thì em là ngọc không mài không thể thành đồ dùng, đầu óc phải suy nghĩ bao lâu mới hiểu ra vấn đề. Sau này em chỉ có thể dựa vào bà ta. Bà ta tùy tiện nói mấy câu dễ nghe là em bán mạng làm việc. Làm tốt không sao, không làm tốt, gỗ mục không thể chạm khắc”.
“Một khi đưa ra sự lựa chọn, tôi sẽ cố gắng chứng minh sự lựa chọn của mình là đúng, vì vậy tôi thà nghĩ theo hướng tích cực”.
Vương Cư An cất giọng chết nhạo: “Chủ yếu là tính cách của em không thích hợp làm quản lý. Em làm thư ký cho người ta, xử lý những việc lặt vặt, phụ trách mấy dự án nhỏ còn tạm được”.
Đối với những lời nhận xét cay nghiệt, Tô Mạt đã chuẩn bị tâm lý từ lâu nhưng khi đối mặt, cô vẫn cảm thấy chán nản. Cô nói: “Phương thức, hành vi có thể học hỏi, khiếm khuyết trong tính cách có thể học hỏi, khiếm khuyết trong tính cách có thể khắc phục. Nếu quả thực không thích hợp cũng chẳng sao… cùng lắm tôi đổi công việc khác hay từ chức”.
Vương Cư An cười, “Có người gây khó dễ cho em à?”
Bị nói trúng tim đen, Tô Mạt càng ủ rũ, mím môi không lên tiếng.
Vương Cư An quan sát cô vài giây. “Em thử nói xem nào!” Vẻ mặt anh ôn hòa ngoài sức tưởng tượng.
Một mình vật lộn cả tháng trời, bên cạnh không có người trút bầu tâm sự, Tô Mạt nhất thời không thể kìm chế, kể đại khái tình hình gần đây.
Nghe cô nhắc đến chuyện ở phòng tư liệu nghiên cứu tài liệu cả đêm, Vương Cư An chế nhạo: “Em chỉ biết học thuộc lòng thôi”.
Tô Mạt hết cách, nói nhỏ: “Kẻ ngốc có cách của kẻ ngốc”.
Anh phì cười. “Em cũng biết rõ bản thân đấy nhỉ?” Ngừng một lát, anh nói tiếp: “Vụ tiền thưởng, em xử lý không tồi. Lớn như tập đoàn, nhỏ như phòng ban, nắm quyền kinh tế là bước đầu tiên. Những thứ cần em ký tên không được để người khác làm thay. Những phương diện khác, em đừng dễ dàng bày tỏ thái độ. Về việc tay phó phòng không phục em, anh ta làm việc lâu năm hơn em, dễ kéo bè kết phái, sự vận hành của bộ phận tạm thời không thể tách rời khỏi anh ta. Em hãy thử tìm anh ta nói chuyện, nhân tiện nghe ngóng xem anh ta là người thế nào”.
Tô Mạt đáp: “Lúc mới có thông báo, tôi cũng từng tìm anh ta nói chuyện nhưng không hiệu quả lắm”.
“Em nên nghĩ cách bỏ chữ “quyền” trước chức vụ của em”. Vương Cư An châm điếu thuốc theo thói quen, rít một hơi. “Cấp dưới của em chắc là một tên cáo già. ở công ty xuất hiện tin đồn anh ta lén lút tiếp xúc với khách hàng kiếm chác lợi lộc, thử hỏi không có lửa sao có khói? Nếu em có năng lực, hãy đào tạo người của em, dần thay thế anh ta, sau đó tìm cơ hội điều tra rõ những việc làm mờ ám của anh ta. Tới lúc đó, trên dưới chẳng còn lời nào để nói, muốn đá một người không phải quá dễ dàng hay sao?”
Anh lại góp ý về một số việc khác, Tô Mạt tâm phục khẩu phục, ghi nhớ trong lòng. Đột nhiên khói thuốc lá bay đến khiến cô ho hai tiếng.
Vương Cư An dừng động tác, dụi đầu mẩu thuốc lá vào gạt tàn một cách tự nhiên.
Tô Mạt định thần. Sợ mình nghĩ ngợi nhiều, cô bất giác đảo mắt qua bên đó, trong gạt tàn có bốn, năm mẩu thuốc lá. Cô nhẫn nhịn, không lên tiếng, Vương Cư An cũng chỉ nhướng mắt nhìn cô, bầu không khí trở nên tẻ nhạt.
Anh cúi đầu xem tài liệu, đột nhiên lên tiếng: “Chỗ ở trước đây cách công ty Bảo Thuận quá xa”.
Vương Cư An lại im lặng.
Không gian trầm mặc khiến đầu óc Tô Mạt dần trở nên trống rỗng. cô cố gắng ổn định tâm trạng, lên tiếng: “Về phương án tăng vốn đầu tư, nếu anh có thời gian, tôi muốn trình bày…”
“Em cứ để ở đó đi, lát nữa tôi còn bận công chuyện”. Vương Cư An đóng tập tài liệu. “Một khi đã gây dựng sự nghiệp, không thể lương thiện quá. Lương thiện dễ bị người khác lợi dụng, người ở bên dưới đều nh