Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.
ìn em chằm chằm như hổ đói, ai cũng muốn giẫm lên vai em để leo cao”.
Tô Mạt vội đáp: “Đúng vậy”. Cô dè dặt thăm dò: “Anh thử đoán xem, lần này Bảo Thuận có cơ hội không?”
“Công ty sẽ mở cuộc họp nghiên cứu”. Vương Cư An liếc cô đứng dậy cầm áo khoác trên sofa: “Hôm nay tạm thời như vậy”.
Tô Mạt đang do dự, thấy anh mở cửa, cô nói nhỏ một câu: “Hôm nay cảm ơn anh”.
Vương Cư An đột nhiên đóng sập cánh cửa. Tô Mạt giật mình kinh ngạc, vì lo né tránh nên vội lùi lại.
Sắc mặt Vương Cư An tệ hơn trước đó. “Cảm ơ gì chứ? Tôi có sao nói vậy, nếu tôi là lãnh đạo của em thì sẽ không dùng loại người như em. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Có những người, dù nhất thời thay đổi nhưng đến lúc quan trọng, chắc chắn sẽ nhân từ nương tay, thiếu nguyên tắc, rồi lại bị đánh cho hiện nguyên hình cho mà xem”.
Tô Mạt làm việc với người nhà họ Vương một thời gian dài, đã sớm quen với tính cách buồn vui thất thường của những người này. Chỉ một, hai câu không đúng ý là trở mặt một cách vô tình, lần này lại bị anh chọc vào nỗi đau. Cô hồi tưởng chuyện trong quá khứ, bất kể tình cảnh sau khi kết hôn hay ly hôn đều liên quan đến tính cách của cô. Lại nhắc đến người đàn ông trước mặt, đây là người cô không nên tiếp xúc nhưng cô vẫn dây dưa với anh hết lần này đến lần khác. Lúc không cso chuyện gì thì không sao, cô tự an ủi mình rằng tất cả đã trở thành quá khứ, không cần nhắc đến, cũng tuyệt đối không có lần sau. Nhưng khi gặp phải khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến vẫn là anh.
Lòng tự trọng bị tổn thương, Tô Mạt mặc kệ dự án với công việc, thầm nghĩ anh thích thế nào thì tùy. Cô chẳng nói chẳng rằng đi thẳng ra ngoài, nhưng mới đi đến cửa, cô nghe người đó tiếp tục lên tiếng: “Thật ra trong lòng em biết rất rõ…” Anh ngừng vài giây, “….Biết rõ tôi sẽ không từ chối em”.
3.
Người đàn ông này chợt nóng chợt lạnh, thật thật giả giả, Tô Mạt chỉ coi đây là câu nói đùa, hoặc “gậy ông đập lưng ông”, anh chị đợi cô chịu thua là mỉa mai, giễu cợt. Sau hai, ba lần như vậy, cô đã chán ngán trò này. Bây giờ, cô cũng không dám quay đầu nhìn anh, chỉ lên tiếng: “Vương Á Nam có một câu nhận xét về anh”.
Quả nhiên Vương Cư An hỏi: “Câu gì?”
Tô Mạt nghĩ, dù vụ xin tăng vốn đầu tư thành công nhưng bản thân cô chưa chắc thu được kết quả tốt. Bề ngoài cô được nở mày nở mặt nhưng dễ khiến người khác sinh nghi. Tái ông được ngựa cũng có khi là họa. Cô hạ quyết tâm, nói: “Bà ấy nói anh còn non lắm”.
Vương Cư An lặng thinh.
Tô Mạt tiếp tục lên tiếng: “Vì giúp An Thịnh trả nợ, anh đã bán mấy công ty đứng tên anh nhưng cổ phần của bố anh vẫn nằm trong tay Vương Á Nam. Gần đây có tin đồn, cổ đông thứ ba muốn chuyển nhượng cổ phần, lẽ nào anh không sốt ruột hay sao?”
Vương Cư An tỏ ra không bận tâm. “Sốt ruột? Tôi việc gì phải sốt ruột! Dù bây giờ bà ta không chuyển giao cho tôi, đợi mấy tháng sau, việc ủy thác quản lý đến kỳ hạn, lúc đó bà ta muốn giữ cũng chẳng được”. anh tiến lại gần, nói nhỏ: “Khó có dịp em lo lắng cho tôi”.
Ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ người anh, Tô Mạt chợt có cảm giác mình đang sống ở vùng núi cao. Khao khát buông thả bản thân đáng ghét lại dội về, vào đúng thời điểm cô tự tin rằng quá khứ đều có thể qua đi, tất cả mọi chuyện đã chìm lắng. Tô Mạt không lên tiếng, bình tĩnh mở cửa đi ra ngoài. Tuy nhiên, cô vẫn bất giác rảo bước nhanh hơn.
Tô Mạt quay về Bảo Thuận. Vương Á Nam hỏi thăm tình hình tại cuộc họp thường kỳ. Tô Mạt nói thẳng, cô đã nộp tài liệu, cũng dò hỏi tin tức, phía An Thịnh cho biết cần thẩm định lại vụ tăng vốn đầu tư và họp biểu quyết. Tiếp theo, cô cũng “tiêm mũi dự phòng” trước, cho biết các công ty con đều xin tăng vốn, xác suất thành công cũng chỉ như lần trước, chủ yếu cần xem lãnh đạo tập đoàn có hứng thú với việc tính toán lợi nhuận của Bảo Thuận hay không.
Đồng nghiệp ngồi chờ xem trò vui quả nhiên thở phào nhẹ nhõm. Vương Á Nam cũng không tỏ thái độ, vụ này tạm thời gác sang một bên. Không bao lâu sau, Tô Mạt nghe nói phòng Nhân sự bắt đầu tuyển người vào mấy vị trí còn trống trong công ty, bao gồm cả chức vụ trưởng phòng Thị trường.
Tô Mạt vào trang web của công ty, quả nhiên nhìn thấy thông báo tuyển người. Cô thở dài. Như vậy, công việc của cô sau này sẽ gặp trở ngại lớn hơn. Tự đáy lòng, một lần nữa Tô Mạt cảm thấy thất vọng về Vương Á Nam, oán trách đối phương không hiểu tâm ý của mình.
Đúng lúc sa sút tinh thần, có công ty “săn đầu người” tìm đến cô.
Công ty “săn đầu người” đưa ra cơ hội tuyển dụng vị trí quản lý của hai công ty nhưng đãi ngộ rất bình thường. Mặc dù không như mong muốn của Tô Mạt nhưng còn hơn ở lại Bảo Thuận, tương lai mờ mịt.
Tô Mạt động lòng, tham gia mấy vòng phỏng vấn. Trong đó có một công ty mà cả hai bên đều có thành ý, người phụ trách phòng Nhân sự của công ty đó có ấn tượng tốt về cô. Tô Mạt nghe ngóng tình hình, được biết ứng cử viên chỉ còn lại hai người gồm cả cô, khả năng được chọn rất lớn.
Có đường lui, Tô Mạt cảm thấy yên tâm. Ai ngờ đợi nửa tháng, công ty đó vẫn bặt vô âm tín. Ban đầu Tô Mạt cảm thấy đầ