Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

y hy vọng, dần dần cảm thấy không cam lòng. Cô chủ động gọi điện thoại hỏi thăm kết quả, bất chấp đang trong giờ làm việc.
Trưởng phòng nhân sự của đối phương nhận điện thoại, nói khéo đã chọn được người,chính là người đàn ông cùng dự tuyển với Tô Mạt. Đồng thời, chị ta cho biết, lãnh đạo công ty đắn đo về thân phận bà mẹ độc thân của Tô Mạt, sợ cô không đủ khả năng làm công việc quản lý bận rộn, trong khi phải chăm sóc người nhà và con cái.
Tô Mạt gác điện thoại, tựa người vào thành ghế trong văn phòng trưởng phòng, thở dài.
Bốn bề vô cùng yên tĩnh, sách và kẹp tài liệu xếp ngay ngắn trên cái tủ cao. Bàn làm việc mang màu xanh lục mát mắt. Tô Mạt trồng mấy chậu cây cảnh nhỏ chưa đến hai tháng.
Điện thoại bàn đổ chuông, Tô Mạt đợi vài giây rồi mới nghe máy. Thư ký của Vương Á Nam mời cô qua văn phòng của bà ta,
Tô Mạt chuẩn bị sẵn tính thần gặp tình huống xấu nhất. Cách xử sự và thái độ của Vương Á Nam quá thực tế khiến cô nảy sinh tâm trạng chán ghét và bất cần, như kiểu “lợn chết không sợ bị giội nước sôi”.
Đến văn phòng của bà chủ, Tô Mạt còn chưa gõ cửa, đằng sau đột nhiên xuất hiện một người. Người đó vội vàng đẩy cửa, đi thẳng vào trong. Cô thư ký ngăn lại: “Vương tiên sinh, kỹ sư Vương đang có việc”.
Vương Tư Nguy không quay đầu. “Có việc thì sao chứ? Chuyện của hoàng đế cũng không quan trọng bằng chuyện của tôi”.
Thấy không thể ngăn cản,cô thư ký đành nói với Tô Mạt: “Chị Tô, phiền chị đợi một lát!”
Tô Mạt gật đầu. “Không sao, cô cứ làm việc đi!”
Ở bên trong, dường như Vương Á Nam nói câu gì đó, Vương Tư Nguy mới quay ra, đóng sập cửa.
Vương Á Nam trách mắng: “Bộp chà bộp chộp, chẳng ra thể thống gì cả!”
Vương Tư Ngụy vội nói: “Cô, cháu đang vội mà!”
“Anh thì vội gì chứ? Trời sắp sập à? Vội đến mức nào cũng phải sửa cái tật của anh, ngôn ngữ, cử chỉ cần điềm đạm, chững chạc”.
Vương Tư Nguy cắt ngang: “Cháu biết rồ, cô đừng cằn nhằn nữa! Việc này gấp hơn”. Anh ta đi đi lại lại nhưng không lên tiếng.
Vương Á Nam nói: “Nói đi, bảo anh nói, anh lại câm như hến. Anh lại gặp phiền phức do “cắn thuốc” à?”
Vương Tư Nguy cười. “Cô có thể nghĩ như vậy thì tốt quá! Chuyện này không nghiêm trọng như “cắn thuốc”. Tối qua cháu mời lão Ngụy ăn cơm, trò chuyện rất vui vẻ, nhưng lúc ra ngoài, cháu tình cờ đụng phải lão Triệu. Càng nghĩ cháu càng cảm thấy bất an, nên mới báo cáo với cô một tiếng”.
Vương Á Nam nghi hoặc: “Lão Ngụy, lão Triệu gì chứ? Đánh nhau à? Bao vây Ngụy cứu Triệu? Anh nói rõ xem nào!”
“Lão Ngụy là ủy viên hội đồng quản trị của công ty, còn lão Triệu là Triệu Tường Khánh”.
Vương Á Nam trừng mắt với cháu trai. “Người ta là cổ đông lâu năm, sáu, bảy mươi tuổi, anh không phân biệt lớn nhỏ gọi người ta là lão Ngụy gì chứ?” Ngừng vài giây, bà hiểu ra vấn đề, cất giọng tức giận. “Tự nhiên anh mời ông ta ăn cơm làm gì? Tôi đã nói với anh từ lâu, làm việc phải lặng lẽ, đừng xốc nổi!”
Vương Tư Nguy giải thích: “Cô, cháu biết nhà họ Ngụy và họ Đỗ rất có thành kiến với cháu, nhìn cháu không vừa mắt. Cháu cũng muốn làm việc nghiêm túc, tăng cường tình cảm với họ”.
Vương Á Nam tức giận: “Việc nghiêm túc gì hả? Anh chính là “thịt chó không thể lên bàn tiệc”. Nếu anh giỏi giang bằng một nửa Vương Cư An, tôi đâu phải dùng nó lâu như vậy, để chịu sự sỉ nhục này”.
Vương Tư Nguy tủi thân. “Đến cô cũng coi thường cháu. Cô đề cao anh ta như vậy, còn lằng nhằng làm gì? Theo cháu thấy, cô đừng tốn công sức nữa…”
“Khốn kiếp!” Vương Á Nam đập mạnh xuống bàn. Lúc này, lục phủ ngũ tạng dường như đau nhâm nhẩm, bà ta cố kìm nén cơn giận dữ, ôm bụng ngồi tựa vào thành ghế.
Thấy bộ dạng của cô ruột, Vương Tư Nguy cất giọng dè dặt. “Hay là lan truyền tin đồn, nói cháu và lão Ngụy bất hòa, trở mặt với nhau…”
Vương Á Nam quan sát anh ta, chỉ hận không thể rèn sắt thành thép. “Vương Cư An là người dễ bị lừa như vậy sao?”
“Vậy cô thử nói xem, ngộ nhỡ anh ta nghi ngờ thì làm thế nào?”
“Nghi ngờ thì nghi ngờ, giấu đầu hở đuôi sẽ càng khiến nó hoài nghi”. Vương Á Nam ngẫm nghĩ, đột nhiên nói: “Đã đến nước này thì làm rầm rộ một chút. Ngoài công ty Sùng Văn, bảo lão Ngụy gặp riêng hai người mua nữa. Chẳng phải thằng đó hay bày trò lắm sao? Người bụng dạ thâm sâu khó tránh khỏi tính đa nghi, đa nghĩ lắm sẽ mất khả năng phán đoán chuẩn xác”.
Vương Tư Nguy không đáp lời.
Thấy cháu trai còn mơ hồ, Vương Á Nam thở dài: “Thôi khỏi, anh về đi, chuyện này để tôi xử lý”.
Tô Mạt đợi ở bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ.
Cửa văn phòng mở toang, Vương Tư Nguy từ trong đi ra. Nhìn rõ người phụ nữ trước mặt, anh ta cười cười với cô.
Tô Mạt coi như không nhìn thấy. Nghe thấy bên trong có tiếng gọi, cô liền đi vào văn phòng, trống ngực đập thình thịch. Vương Á Nam mỉm cười nhìn cô, lên tiếng trước: “Có tin vui. Tập đoàn đã đồng ý tăng vốn đầu tư, tháng sau tiền có thể được chuyển vào tài khoản”. Bà không tiếc lời khen ngợi: “Tiểu Tô, trong bao nhiêu người như vậy, chỉ có cô làm việc hiệu quả nhất”.
Tô Mạt không khỏi ngạc nhiên, trong lòng vô cùng phức tạp,