Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.

nhưng cô nhanh chóng che giấu tâm trạng, chỉ nói: “Là công lao của mọi người”.
Vương Á Nam lắc đầu. “Cô mới đến chưa bao lâu đã làm một việc lớn. Tôi không nhìn nhầm người. Công ty vốn có chế độ thưởng cho nhân viên xuất sắc nhưng cô cũng biết đấy, tình hình công ty bây giờ ảm đạm. Tiền thưởng bất luận nhiều ít cũng là thể hiện thành ý của công ty, hy vọng cô tiếp tục cố gắng”.
Tô Mạt ngẫm nghĩ. “Kỹ sư Vương, tôi có thể hiểu điều này, tiền thưởng chỉ là thứ yếu, tôi suy nghĩ đến phương diện khác nhiều hơn”.
“Cô nói đi!”
“Tôi nghe nói gần đây công ty tiến hành tuyển trưởng phòng Thị trường”.
Vương Á Nam chau mày. “Hình như tôi không biết vụ này. Bây giờ cô là quyền trưởng phòng, vụ tuyển người chắc cũng không gấp”.
Tô Mạt chẳng thèm vòng vo tam quốc, nói thẳng: “Vì vậy tôi muốn tự tiến cử bản thân, hy vọng công ty cho tôi một cơ hội. Thời gian qua, tôi đã tìm hiểu tình hình công việc hiện tại, cũng nắm rõ tình hình kinh doanh của công ty. So với người ngoài, tôi có lợi thế không cần lãng phí thời gian vào việc làm quen với đồng nghiệp và công việc. Hơn nữa, tôi theo bà từ An Thịnh đến Bảo Thuận, chuyện khác không nói, giữa quan hệ cấp trên và cấp dưới, tôi càng hiểu rõ phương thức làm việc của mọi người…”
Vương Á Nam nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, có vẻ đang suy xét. Một lúc sau, bà ta cười, nói: “Cô là người mạnh mẽ, giống tôi hồi trẻ, không cam tâm, không chịu thua”. Rồi bà ta thở dài. “Chớp mắt đã mấy chục năm trôi qua… Đương nhiên có chí tiến thủ là điều tốt, cô có lòng, công ty chẳng có lý do gì mà không cho cô cơ hội. Tôi đề nghị cô hãy tham gia thi tuyển như những người khác. Một mặt rèn luyện bản thân, mặt khác, thông qua đó, cô có thể chứng minh năng lực của mình. Cô ngồi vào vị trí đó sẽ càng có sức thuyết phục hơn”.
Lời nói vừa thành khẩn vừa chờ mong, đồng thời biểu đạt yêu cầu tuyển chọn nghiêm ngặt của lãnh đạo. Tuy nhiên tất cả chỉ là hình thức, Tô Mạt mới đến chưa bao lâu đã lập thành tích, lại là người của Vương Á Nam, phòng nhân sự không có lý do gì mà gây khó dễ cho cô. Mấy vòng phỏng vấn thuận lời ngoài sức tưởng tượng. Hai tuần sau, Vương Á Nam chính thức đưa ra văn bản bổ nhiệm trong phạm vi toàn công ty.
Tô Mạt đạt được nguyện vọng, làm việc càng hăng say. Ban ngày bận rộn, buổi tối yên tĩnh một mình, cô không ngừng nhớ đến từng câu anh nói, trong lòng chợt cảm thấy xốn xang. Cũng có lúc cô càng nghĩ càng mơ hồ, dường như vô số đầu mối buộc vào nhau, trông có vẻ dễ dàng nhưng không thể nào cởi nút thắt.
Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, quyết định thay đối cách nghĩ khác. Cô phân tích tỉ mỉ ưu thế của phương án bên công ty Bảo Thuận, cuối cùng kết luận đối phương chí công vô tư. Tô Mạt thở phào, kéo chăn trùm mặt, cố ngủ.
Nhưng khi một người cố tình né tránh hiện thực, cuộc sống sẽ ra sức hướng dẫn người đó học cách đối diện.
Tầm chạng vạng, có người gọi điện. Tô Mạt thót tim, ngón tay không nghe theo lý trí, bấm vào nút nhận cuộc gọi.
“Lần này em vui rồi?” Vương Cư An hỏi.
Tô Mạt im lặng.
Vương Cư An lên tiếng: “Em nói đi!”
Tô Mạt vốn định nghĩ một đằng nói một nẻo nhưng cô không chịu nổi sự thúc giục, buột miệng: “Tạo sao anh hỏi vậy?”
Người ở đầu máy bên kia dường như cười cười. “Em không vui thì sẽ không nghe điện thoại”.
Tô Mạt lại một lần nữa trầm mặc.
Vương Cư An hỏi: “Em có rảnh không, cùng ăn bữa cơm?”
Cô do dự, nghe anh buông một câu không dễ từ chối. “Số 74, đường Bạng Phụ. Em hãy đến ngay đi! Nơi này vắng người, yên tĩnh”.
Vương Cư An nói xong liền cúp máy, ném di động xuống bàn, tựa vào thành ghế hút thuốc.
“Hút ít thuốc thôi, uống trà nhiều vào. Thuốc lá là đồ thuần “dương”, có tính nhiệt, làm tê liệt lòng người, rất xung với người dục niệm mạnh như chú”. Ông chủ nhà hàng ngồi xuống phía đối diện, rót trà. “Trà xanh thì ngược lại, thường xuyên uống trà sẽ giúp tâm gạt bỏ hết tạp niệm, âm dương điều hòa”.
“Mẹ kiếp, trưởng giả quá!” Vương Cư An cầm cốc trà, chau mày uống một ngụm, không biết là vị gì.
Ông chủ nhà hàng nhếch miệng. “Nói chuyện với người phụ nữ đó, chú chẳng dám thở mạnh, giả vờ phong độ, lịch sự. Còn với tôi, nửa câu tiếng người cũng chẳng thấy đâu. Tôi bảo chú uống trà thì chú uống nhiều một chút. Uống nhiều trà, đi giải nhiều, loại người nóng gan như chú, không cẩn thận chỗ đó dễ có vấn đề”.
Đây chỉ là một câu nói đùa nhưng Vương Cư An dập tắt điếu thuốc, dõi mắt ra ngoài cửa sổ. “Bây giờ tôi làm gì có tâm tư nghĩ đến những chuyện này. So với việc trước sau lo chống địch, giữ vững doanh nghiệp thì những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ”.
Ông chủ nói: “Chú nên sớm cắt đứt đường rút lui của bà già đó. Chú đang nuôi ong tay áo đấy”.
Vương Cư An lắc đầu. “Bà ta có không ít vụ bê bối, chứng cứ cả sọt,nhưng càng như vậy, tôi càng không thể động đến bà ta. Bởi một khi điều tra, An Thịnh sẽ bị niêm phong không ít tài sản, được chưa chắc đã bằng mất. Bây giờ lại xuất hiện một số cổ đông có quan hệ gần gũi với bà ta muốn chuyển nhượng cổ phần. Tôi nhất định phải điều tra rõ vụ này, ngư