Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.

ời khác chẳng thể mò ra, người ở bên cạnh bà ta ít nhiều cũng nghe phong phanh tin tức”.
“Việc gì chú phải làm vậy?” Ông chủ ngẩn người, vài giây sau mới hiểu ý. “Chú đã coi trọng cô ấy như vậy, sao phải kéo cô ấy vào cuộc tranh chấp này? Nếu đổi lại là tôi, tôi sẽ bảo vệ cô ấy chu toàn, coi như để lại một nơi thanh tịnh cho bản thân”.
Vương Cư An cười. “Anh là người nặng tình, chúng tôi không thể sánh bằng.” Anh cúi đầu, nhả ra một vòng tròn khói, vài giây sau, mới nói tiếp: “Có những người phụ nữ không cam chịu trốn đằng sau đàn ông, thích đứng ở đầu sóng ngọn gió, tôi sẽ tác thành ý nguyện của cô ấy”.
Ông chủ cười. “Trông người thì có vẻ mềm yếu đấy chứ?”
Vương Cư An không trả lời nhưng cũng mỉm cười.
Ông chủ quan sát vẻ mặt của anh, thầm thở dài. Anh ta xem đồng hồ. “Chúng ta nói chuyện từ nãy đến giờ, chắc cô ấy sắp đến rồi”. Anh ta lại nhắc nhở. “Chú đừng hút thuốc nữa, làm nơi này nồng nặc khói thuốc.
Ông chủ mở cửa sổ cho thoáng khí, đồng thời bảo nhân viên lau sạch bàn ghế, đổi ấm trà mới. Hương trà ngào ngạt lan toản, giống mùi thể của một mỹ nhân, hơi nóng bốc lên như bàn tay dịu dàng của người đó.
Vương Cư An nhướng mắt, vừa khéo nhìn thấy bức thư pháp Muội chí thiếp trên bức tường đối diện. “Muội chỉ huy, tình địn nan khiển, ưu chi khả ngôn, tu đán tịch doanh thị chi(*)”.
(*)Dịch nghĩa: Em gái là người phụ nữ yếu đuối, trong tình cảm chỉ quanh quẩn một chỗ, bị tình cảm trói buộc, vì vậy bạn nên thường xuyên quan tâm đến cô ấy.
Vừa định thần, anh mới phát hiện cánh cửa bị đẩy ra, dáng vẻ duyên dáng của người phụ nữ lọt vào tầm mắt.
4.
Hôm nay Tô Mạt kẻ lông mày, môi đánh son bóng, vừa vào cửa liền nhìn thấy Vương Cư An, thần sắc rất dịu dàng. Bắt gặp ánh mắt của anh, cô hơi cúi đầu, nhất cử nhất động của cô đều hòa hợp với nơi này. Cho đến khi cô đi đến bên cạnh, Vương Cư An mới thu hồi ánh mắt, giơ tay rót trà cho cô, “Em ngồi đi!”
Trà bốc hơi nóng khiến gương mặt cô ửng hồng, càng làm nổi rõ cần cổ trắng nõn. Vương Cư AN đổ thêm nước sôi vào ấm trà, lá trà xoáy tròn. Anh cầm cái nắp, từ tốn đậy vào ấm trà. Tiếng đổ sứ va chạm vang lên giòn giã trong không gian yên tĩnh.
Tô Mạt ngẫm nghĩ, cuối cùng chỉ nói một câu: “Tôi bị tắc đường nên đến muộn”.
Người ngồi đối diện lắc lắc tách trà trong tay, trả lời ngắn gọn hơn: “Không muộn”.
Hai người lại im lặng. Nhân viên phục vụ gõ cửa, mang vào mấy món ăn, phá vỡ bầu không khí tẻ nhạt. Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, chuyển sự chú ý lên bàn ăn. Các món ăn rất nhẹ nhàng, giống phong vị của quê hương cô chứ không phải đồ hải sản đầy dầu mỡ và gia vị của Nam Chiêm. Nói chung, món nào cũng hợp khẩu vị của cô.
Vương Cư An gắp thức ăn, cất tiếng hỏi: “Công việc của em gần đây thế nào? Tôi dạy em nhiều cách như vậy, chắc cũng có một số dùng được?”
Tô Mạt đáp: “Tình hình khá hơn một chút, tôi làm việc thuận lợi hơn trước”.
Vương Cư An cười cười. “Những người được tôi chỉ bảo đều không có vấn đề. Em cũng không ngốc, chỉ là… có vẻ tốt bụng”.
Tô Mạt thầm nghĩ, không biết đây có được coi là lời khen ngợi? Nếu không hiểu con người anh, chắc cô sẽ gỡ bỏ hết sự đề phòng sau hai, ba câu nói của anh, tất nhiên đi kèm tiền đề là anh muốn làm vậy. Ngược lại, cho dù từng sớm tối bên nhau, nhưng bỗng dưng được anh nhận xét bằng vài từ với ý nghĩa tốt, cô cũng sẽ mừng thầm, giống như bây giờ.
Lần này, Vương Cư An không hề nhắc đến những chuyện ngoài công việc. Hai người nói từ chuyện dự án đến vấn đề nhân sự, Tô Mạt tất nhiên cũng nhắc đến vụ Vương Tư Ngụy thường xuất hiện ở Bảo Thuận trong thời gian gần đây.
Tô Mạt rất ghét con người của Vương Tư Ngụy, cô cũng biết bữa cơm này không đơn giản nên chỉ kể một số tình hình theo kiểu lập lờ nước đôi. Hôm nay, cô chỉ uống trà, không uống một giọt rượu nhưng lại nói nhiều hơn thường lệ. Đây không phải dấu hiệu tốt lành, Tô Mạt nhắc nhở bản thân rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Buổi đêm đến sớm hơn thường lệ, mây mù che phủ bầu trời như sắp có mưa.
Vương Cư An thanh toán, hai người vừa ra ngoài, hạt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống, không bao lâu sau mưa trắng xóa, hắt vào mặt hai người. Bên ngoài gió lớn, thổi bạt cây cối, phía xa xa nổi tiếng sấm. Vương Cư An không lái xe nên đi nhờ Tô Mạt một đoạn. Anh hỏi: “Em đỗ xe ở đâu?”
“Ở đầu đường phía trước”.
“Sao đỗ xa vậy?”
“Tôi sợ trong này không có chỗ đỗ”.
“Chẳng phải bên cạnh cũng có thể dỗ hay sao?”
“Tôi không nhớ chỗ này có biển cấm đỗ hay không, sợ bị ghi biển số”.
“Giờ này cảnh sát về nhà ăn cơm hết rồi, còn ai chạy đến đây ghi biển số của em?”
Tô Mạt cũng cảm thấy mình đã lo xa.
Vương Cư An nói tiếp: “Nhìn trước ngó sau, em muốn việc gì cũng toàn vẹn nhưng thực tế, chẳng việc nào suôn sẻ”.
Tô Mạt coi như không nghe thấy. Người đàn ông này đến chuyện cỏn con cũng không quên “nói kháy” cô. Cô lại nghĩ, hay là anh đã đạt được mục đích nên không cần kiêng dè. Cô nhất thời buồn bực trong lòng, đi dưới hàng cây, cách xa anh một chút.
Ai ngờ Vương Cư An nói ngay: “Có sấm chớp, em lại đứng dưới


XtGem Forum catalog