XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

gốc cây, không sợ bị sét đánh chết à?”
Tô Mạt bị anh dọa, lại vội vàng đi ra ngoài.
Vương Cư An cười cười: “Nơi đất trống càng dễ bị sét đánh trúng”.
Tô Mạt trừng mắt nhìn Vương Cư An, cuối cùng đi bên cạnh anh. Cô thầm nghĩ, có bị sét đánh thì đánh trúng cả hai cho xong.
Anh nhìn thấu tâm tư của cô, nói một câu: “Đừng đi gần quá, nếu sét có đánh thì đánh một mình em thôi”.
Tô Mạt tức giận ngẩng đầu lườm anh, quả nhiên nhích ra xa nhưng lại bị anh giơ tay kéo lại gần.
Mưa rơi xối xả, tóc cô ướt rượt, dính vào mặt. Cô định vén tóc ra sau tai nhưng thấy anh vẫn nhìn mình chăm chú. Đoán gương mặt mình bây giơ chắc phấn son nhòe nhoẹt khó coi, cô liền cúi đầu né tránh. Đang định giơ tay che, anh đã nhanh hơn một bước, giúp cô vuốt tóc, sau đó che trên đỉnh đầu cô.
Tô Mạt ngẩn người, cúi mặt đi hai bước, trên vai lại xuất hiện chiếc áo vest của đàn ông. Cô đưa mắt quan sát, Vương Cư An đi rất nhanh, áo sơ mi trắng trên người anh đã ướt một nửa, dính vào thân hình, để lộ đường nét cơ bắp rắn chắc. Tô Mạt vội đi theo anh. “Tôi cũng mặc áo khoác, anh cầm áo của anh đi!”
Vương Cư An hết kiên nhẫn, càng đi nhanh hơn. “Cho em mặc thì em mặc đi!”
Cô hơi ngượng ngùng. Chiếc áo vest vẫn còn hơi ấm của anh, chất liệu vải cao cấp dùng để che mưa, chắn gió rất ấm áp và dễ chịu. Cô thu người vào trong chiếc áo, thầm nghĩ,vừa rồi là kẹo ngọt, bây giờ là áo khoác, lúc lợi dụng người khác đều là chiêu này.
Hai người lên xe, Vương Cư An ngồi ở ghế lái phụ. Tô Mạt dè dặt hỏi: “Đi đường bờ biển?”
Anh “ờ” một tiếng.
Tô Mạt liếc nhìn anh, không kìm được hỏi: “Anh có lạnh không?”
“Không lạnh”. Anh tựa vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm mặc suốt đoạn đường.
Đi qua khu vực trung tâm, mưa nhỏ dần. Xe xếp thành hàng dài, di chuyển trên đường phố với tốc độ rùa bò.
Quán bar, hộp đêm ở hai bên đường nhấp nháy ánh đèn, lung linh sắc màu. Bây giờ mới bắt đầu cuộc sống về đêm, nơi vui chơi giải trí tập trung một chỗ, bên ngoài đỗ các loại xe hơi sang trọng, thỉnh thoảng mới lẫn một vài chiếc xe ô tô bình thường không bắt mắt, trông như gà giữa bầy hạc.
Tô Mạt không đóng kín cửa sổ xe. Cô có thể nghe thấy tiếng bàn tán của người đi bên đường: “Cậu nhìn kìa, đây là biển số của quân khu, chiếc kia cũng là xe công, còn chiếc kia nữa…”
Tô Mạt không đóng kín cửa sổ xe. Cô có thể nghe thấy tiếng bàn tán của người đi bên đường. “Cậu nhìn kìa, đây là biển số của quân khu, chiếc kia cũng là xe công, còn chiếc kia nữa…”
“Chiếc đó trông tệ thật”.
“Đúng là chẳng hiểu gì cả. Cậu xem lại biển số xe đi, cực oách đấy. Người ta lặng lẽ nên mới thế…”
Tô Mạt không thích lái xe qua khu vực phồn hoa náo nhiệt, người đông xe nhiều, đường tắc, lãng phí xăng dầu.. Cô chợt nhớ ra, tiền đổ xăng lần trước vẫn chưa thanh toán với công ty. Tình hình tài chính của công ty không tốt, mức thanh toán cũng rất hạn chế…
Vương Cư An đột nhiên cất giọng lạnh lùng: “Dừng xe!” Giọng nói của anh vốn rất đàn ông, bây giờ đằng đằng sát khí. Tô Mạt run tay, đạp phanh xe theo phản xạ.
Tài xế ở phía sau bấm còi inh ỏi.
Tô Mạt định thần, bây giờ đang ở trên đường, dừng xe thế nào được? Cô nói: “Có phải vừa rồi tôi đi lên vạch kẻ đường? không phải bị chụp ảnh rồi đấy chứ?” Cô đưa mắt quan sát, mới phát hiện sắc mặt Vương Cư An rất khó coi. Anh nhìn chằm chằm một hộp đêm ở bên đường. Sau đó, anh không nói một lời, xuống xe rồi đóng cửa đánh “sầm”.
Tô Mạt chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào nhưng vẫn cảm thấy lo lắng. Do dự một lát, cô lái về phía trước, tìm một chỗ trống đỗ xe. Sau đó, cô ra khỏi xe, đi tìm người.
Bên ngoài hộp đêm đó được trang trí xa hoa, bên trong vòng vòng vèo vèo. Tô Mạt đi một vòng mới nhìn thấy Vương Cư An.
Anh đang ngồi ở một góc hút thuốc. Có cô gái mang rượu đến, nhân tiện bắt chuyện, anh coi như không nghe thấy. Cô gái tới mấy lần nhưng Vương Cư An vẫn không chú ý, chỉ lặng lẽ ngồi một mình.
Cô gái đó dường như đã quen vói cảnh này, vừa quay người liền xị mặt. Cậu thanh niên ngồi bên quầy bar trêu chọc: “Lại bị ngó lơ rồi, chạm phải cái đinh bao nhiêu lần vẫn không bỏ cuộc sao?”
Cô gái nói: “Anh chẳng hiểu gì cả, khó nhằn như vậy, khi đánh hạ mới có cảm giác chiến thắng”. Cô ta liếc qua bên đó, “Anh nhìn bộ quần áo của anh ta, nhìn cơ bắp ở dưới lớp áo đó, không phải loại mà trai bao như anh có thể so sánh”.
Cậu thanh niên tỏ vẻ khinh thường, bĩu môi: “Cứ nói thẳng ra là cô hèn…”.
Cô gái trừng mắt. “Cút!”
Tô Mạt lấy một chai đồ uống không cồn, cắt ngang lời bọn họ: “Xin hỏi… anh ấy đến nơi này phải không?”
Cô gái tỏ ra đề phòng, chỉ uống rượu mà không trả lời.
Cậu thanh niên lại tỏ ra nhiệt tình: “Đúng vậy, mấy tháng nay, à không, khoảng nửa năm nay, anh ta thường đến đây. Anh ta chẳng để ý tới ai, chỉ uống rượu một mình”. Cậu thanh niên cố ý hỏi: “Anh ta là người đàn ông của chị phải không? Tôi thấy tóc mai của anh ta điểm bạc, chắc cũng lớn tuổi rồi. Cứ uống như vậy không được đâu, người già chịu sao nổi, chị mau khuyên anh ta về nhà đi”.
Cô gái đánh cậu thanh