Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
niên một cái: “Anh nói ai già chứ?”
Cậu thanh niên bực tức: “Tôi nói người đàn ông của chị ta, cô xúc động gì chứ?”
Nghe nhắc đến từ “nửa năm”, Tô Mạt bất giác ngẩn người. Cô chợt hiểu ra vấn đề, chắc chắn Vương Tiễn lúc còn sống thường đến nơi này chơi nên bố cậu tới đây tưởng nhớ con trai. Cô thở dài, tiến lại gần Vương Cư An, kéo chai rượu trên bàn ra xa một chút. Cô vốn định nhắc anh uống ít thôi nhưng khi đến bên cạnh anh, cô lại không nỡ lên tiếng.
Vương Cư An liếc nhìn Tô Mạt, quả nhiên anh chẳng để ý đến cô. Anh tự rót đầy ly rượu, uống cạn rồi đặt cốc xuống bàn. Cứ thế, trên bàn xuất hiện thêm hai chai rượu trống không. Tửu lượng của anh không tồi, uống ba, bốn chai cũng chưa say, mặt chỉ ửng đỏ. Một lúc sau, có vẻ như đã uống thoải mái, anh rút mấy tờ tiền ném xuống bàn, đứng dậy đi ra ngoài.
Vương Cư An đâm phải một người. Người đó có vẻ say khướt, đứng không vững.
Vương Cư An chẳng thèm nhìn, lập tức vung tay tung cú đấm vào mặt người đó. Tô Mạt giật mình, định ngăn cản nhưng bị anh đẩy sang một bên. Tiếp theo, cú đấm thứ hai cũng trúng đích. Xung quanh vô cùng huyên náo.
Người đó bị chảy máu mũi, ôm mặt nằm sấp xuống bàn, hét vài tiếng. Một lúc sau, hắn mới ngẩng đầu nhìn Vương Cư An.
Người bên cạnh vội xông vào ngăn cản. “Chỉ không cẩn thận đụng phải, sao anh có thể tùy tiện đánh người?”.
Vương Cư An nheo mắt, bộ dáng có vẻ say rượu. Anh giơ tay túm cổ áo người gục trên bàn, ép hắn đứng dậy, lại quan sát kĩ gương mặt hắn rồi mới lên tiếng: “Hóa ra là ông chủ Thượng, tôi còn tưởng tên khốn nào có mắt như mù, tôi xin lỗi…”
Thượng Thuần bị anh siết cổ đến mức không thở nổi, phần nào tỉnh rượu. Hắn vừa sợ vừa tức giận, mặt đau rát. Bây giờ thân phận của hắn khác trước, đối phương cũng không phải loại vô danh tiểu tốt nên trong lòng hắn cũng kiêng dè. Một khi phát tiết lại sợ người xung quanh bàn tán, trong tay cầm chai thủy tinh nhưng không thể nện vào đối phương. Có người hỏi hắn có cần báo cảnh sát không, Thượng Thuần đanh mặt, nhìn chằm chằm vào Vương Cư An. Do dự một lúc, hắn lên tiếng: “Người quen, uống nhiều nên hiểu lầm”.
Vương Cư An cười, ngậm điếu thuốc, vỗ vai Thượng Thuần. “Người anh em tốt”.
Thượng Thuần gạt tay anh, loạng choạng đi vài bước. Nhìn thấy Tô Mạt ở bên cạnh, hắn rất ngạc nhiên. Hắn đột ngột quay đầu nhìn hai người vẻ dò xét.
Trống ngực Tô Mạt nãy giờ vẫn đập thình thịch. Bắt gặp ánh mắt của Thượng Thuần, cô thót tim, bất giác lùi ra sau lưng Vương Cư An, túm lấy cánh tay anh. Từ trước đến nay không có người quan tâm chăm sóc, cô chỉ có thể gắng gượng, đồng thời tự lấy đó làm niềm vui, nhưng bây giờ cô cảm thấy phụ nữ không cần ngụy trang thì mới hạnh phúc.
Cánh tay đàn ông rắn chắc, tràn đầy sức mạnh, bàn tay anh vẫn cuộn chặt. Không biết định ngăn cản hay vỗ về, tay cô trượt xuống dưới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh, cảm giác các ngón tay anh từ từ thả lỏng.
Mọi người ở xung quanh dần tản đi hết.
Tô Mạt theo Vương Cư An ra về. Lên ô tô, anh vẫn im lặng. Đến khi xe đỗ lại bên ngoài ngôi biệt thư gần bờ biển, anh mới lên tiếng: “Muộn rồi, em mau về đi!”
Nghĩ đến chuyện xảy ra trước đó, cô vẫn giật mình thon thót. Đang định lên tiếng hỏi thì điện thoại của anh chợt đổ chuông. Vương Cư An rút máy di động, liếc qua màn hình, xuống xe rồi bắt máy.
Tô Mạt tựa vào thành ghế nghỉ ngơi một lúc. Đợi anh đi vào trong sân, cô mới nổ máy. Xe ô tô mới đi một đoạn, Tô Mạt chợt nhìn thấy áo khoác ngoài của anh vắt trên thành ghế. Cô giơ tay sờ, áo khoác ướt một nửa, đang nghĩ cầm về giặt sạch rồi trả lại anh sau, ngón tay cô lại chạm vào túi áo cồm cộm. cô thò tay vào trong, mò thấy chùm chìa khóa, không nghĩ ngợi, lập tức quay đầu xe.
Xe ô tô vẫn đỗ ở bên ngoài, cổng ra vào không khóa. Tô Mạt vừa đi vào liền nghe thấy tiếng nói chuyện.
Vương Cư An đang đứng ngoài cửa ngôi biệt thự. Anh cho tay vào túi quần tìm chìa khóa nhưng không thấy. Anh cũng không vội tìm, tiếp tục nói chuyện điện thoại. Đêm tối yên tĩnh, giọng nói của anh trầm thấp, lộ vẻ mệt mỏi.
Trước đó Tô Mạt không để ý anh nói gì, cho đến khi anh nhắc tới Vương Tư Ngụy, cô mới chú ý lắng nghe.
Vương Cư An nói với người ở đầu kia điện thoại. “Hôm nay tôi tìm người dò hỏi tình hình, nghe nói Vương Tư Nguy gần đây qua lại thân thiết với Vương Á Nam. Công ty mà lão Ngụy tiếp xúc là công ty Sùng Văn, nhiều khả năng cũng liên quan đến thằng đó…”
Tuy Tô Mạt đã sớm chuẩn bị tinh thần nhưng khi nghe anh nói thẳng thừng như vậy, trong lòng cô trở nên lạnh giá.
Lại nghe anh nói tiếp: “Tin tức đến càng dễ dàng, độ tin cậy càng thấp. Bà già đó rất sáng suốt, sẽ không sơ suất như vậy. tôi đoán có lẽ bà ta giương đông kích tây. Hơn nữa, dù có mười lá quan, Vương Tư Nguy cũng chẳng dám giở quẻ với tôi. Loại người này không có tiền đồ, chúng ta chẳng cần lãng phí thời gian vào nó. Anh hãy điều tra một công ty khác tiếp xúc với lão Ngụy, nếu là công ty của nhà họ Tống thì vấn đề tương đối nghiêm trọng. Đó là bên nhà chồng của Vương Á Nam… Dù mười mấy năm không qua lại nhưng d