Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
a không làm ở công ty cháu lâu rồi, bên trên cử người khác tiếp quản thay anh ta."
Bà mợ nghĩ đến vấn đề khác, nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt ôn hòa: "Căn hộ cháu thuê rất gần trường Nhất trung (Trung học số một), hay là để Thanh Thanh đến chỗ cháu ở nhờ. Con bé sang năm thi đại học, ngày nào cũng chín giờ tối mới tan học, ngồi xe về đến nhà là mệt bã cả người. Hơn nữa, con gái buổi tối về muộn không an toàn. Cậu cháu ban ngày bận rộn ở nhà xưởng, buổi tối còn phải lái xe đi trường học đón con bé..."
Tô Mạt ở nhờ nhà cậu mợ lâu như vậy, lần này có dịp trả ơn, tất nhiên cô nhận lời ngay. May thay căn hộ mới thuê có hai phòng nên cũng thuận tiện. Cô em họ này lại có tính cách trầm tĩnh, thông minh hiếu học, nên được mọi người yêu quý. Chẳng hiểu sao Chung Thanh ở cùng một chỗ với chị gái Chung Minh là cãi lộn, cô bé hợp với Tô Mạt hơn.
Sự việc nhanh chóng được quyết định, Tô Mạt chuyển giường và bàn học của Chung Thanh vào căn phòng rộng, còn cô sử dụng căn phòng nhỏ.
Mỗi buổi sáng, Chung Thanh đi học lúc bảy giờ, Tô Mạt dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Hai người giải quyết bữa trưa ở công ty và trường học. Tô Mạt bận rộn công việc, cách một hai hôm lại đi học thêm tiếng Anh buổi tối. Vì vậy cô thường nấu cơm sớm, buổi tối Chung Thanh về nhà, chỉ cần đặt thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng là có thể ăn ngay.
Tô Mạt bận tối mắt tối mũi, tối muộn về nhà còn phải giặt giũ quần áo, quét dọn vệ sinh, nhiều lúc lực bất tòng tâm. Trong khi Chung Thanh không có thói quen làm việc nhà, ăn cơm xong cũng chỉ dọn bát đũa vào bồn rửa rồi về phòng làm bài tập.
Cô bé rất kiệm lời, lại có tính háo thắng, thành tích luôn đứng hàng đầu trong lớp. Thỉnh thoảng điểm số không được như ý, cô bé mặt nặng mày nhẹ suốt cả buổi. Tôi Mạt coi cô bé như đứa trẻ được bố mẹ nuông chiều. Cô chợt nhớ lúc bản thân ở độ tuổi của Chung Thanh cũng được nâng niu như vậy. Thậm chí ngay cả việc trải ga giường cô cũng lười không thèm làm, thành tích học tập còn không bằng một nửa Chung Thanh. Hơn nữa, bọn trẻ bây giờ có áp lực rất lớn trong học tập. Nghĩ đến đây, Tô Mạt chăm sóc Chung Thanh chu đáo mà không một lời than vãn.
Hôm nay, Chung Thanh tan học về nhà lại xị mặt, chẳng thèm để ý đến ai. Ban đầu Tô Mạt không bận tâm, cô nhủ thầm có lẽ điểm số của em họ lại xếp thứ nhì. Nhưng sau đó cô mới phát hiện Chung Thanh khóc sưng mắt, cô vội vàng hỏi han tình hình.
Còn chưa nói mấy câu, viền mắt Chung Thanh lại đỏ hoe: "Em không được chuyển thẳng rồi, suất của em phải nhường lại cho người khác."
Tô Mạt ngạc nhiên: "Tại sao?"
Chung Thanh nói: "Thì nhà người ta có tiền có quan hệ hơn nhà mình, nên mới gạt em ra ngoài...đến loại trường thấp kém, chuyên ngành thấp kém thế này cũng tranh cướp...dù sao em cũng chẳng thèm. Chỉ là con bé đó...nhà nó nhiều tiền như vậy, sao không đi du học mà cướp mất cơ hội của những người như em?"
Trong lòng Tô Mạt cũng không dễ chịu, nhưng cô chỉ có thể an ủi: "Thanh Thanh, chẳng phải em vốn có ý định từ bỏ suất tuyển thẳng hay sao?"
Chung Thanh đáp: "Em không cần là một chuyện, bị người cướp mất là chuyện khác, em không cam lòng."
Tô Mạt nói: "Không biết chừng thầy cô lo lắng con bé đó phát huy không tốt nên mới nhường suất tuyển thẳng cho nó. Các thầy cô đều tin tưởng vào thực lực của em."
Chung Thanh lắc đầu: "Không phải đâu, đó là do nhà người ta quá mạnh."
Tô Mạt khuyên nhủ: "Tin chị đi, thầy cô giáo của em chắc chắn càng tin tưởng em hơn. Có khi bọn họ trông mong em thi đỗ Bắc Đại hay Thanh Hoa ấy chứ. Hơn nữa, chẳng phải em muốn thi vào đại học Hongkong sao?"
Lúc này, tâm trạng Chung Thanh mới khá hơn, cô ôm chị họ nũng nịu: "Chị, chị nói đúng. Em kể với bố mẹ chuyện này, bố mẹ đều trách em học hành sa sút mới để vuột mất suất tuyển thẳng. Bây giờ em càng thích nơi này hơn nhà em, em cảm thấy rất dễ chịu khi sống chung với chị."
Tô Mạt nghe cô bé nói vậy, bao nỗi mệt nhọc của một ngày tan biến không ít.
Chung Thanh lại nói: "Trước đây em ở nhà, chị gái em nhìn em không thuận mắt, bố mẹ cằn nhằn suốt ngày. Ba cái miệng chõ vào người em, bây giờ cuối cùng em đã có thể tự do thoải mái rồi."
Tô Mạt trêu cô: "Ai bảo em bé nhất nhà. Sống ở đây, em phải nỗ lực học tập mới được. Nếu thành tích sa sút, nhất định cậu mợ sẽ đón em về nhà."
"Về phương diện học hành, chắc chắn em không có vấn đề." Chung Thanh chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Tô Mạt: "Một bạn học cuối tuần hẹn em đi chơi nhưng em không nhận lời, vì em chẳng hứng thú." Cô ngừng lại rồi nói tiếp: "Bạn đó thời cấp hai ngồi cùng bàn với em, thành tích của cậu ấy trước kia còn tốt hơn em. Cậu ấy chơi piano rất hay, sau đó vào một trường trung học âm nhạc rồi có bạn trai, cậu ấy hoàn toàn thay đổi. Nghe nói bạn trai cậu ấy rất giàu có, hình như lớn hơn cậu ấy mười mấy tuổi. Cậu ấy nói cậu ấy thuộc dạng thích các ông chú..."
Nghe đến đây, Tô Mạt đột nhiên nhớ tới mấy trò nhố nhăng của Thượng Thuần, cô nói ngay: "Thanh Thanh, em là cô bé thông minh, chắc em biết loại người nào có thể tiếp xúc, loại nào nên tránh càng xa càng t