Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.
ốt. Chị tin em hiểu rõ đạo lý nên chị không nói nhiều. Cô bạn học gì đó của em, sau này em đừng qua lại với nó."
Chung Thanh không ngờ chị họ nghiêm túc như vậy, gương mặt cô lộ vẻ ngạc nhiên, cô thè lưỡi: "Em biết rồi, bà chị." Cô bé đang ở độ tuổi trưởng thành, thân hình cao gần một mét bảy, còn cao hơn Tô Mạt hai ba xen ti mét. Trông cô mảnh mai duyên dáng, đã lộ dáng vẻ của người lớn, chỉ là gương mặt vẫn còn non nớt.
Thời kỳ thanh xuân là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời. Bọn trẻ mới bước vào quá trình trưởng thành nhưng lại không hiểu gì về thế sự, đặc biệt là con gái, nên càng không thể để xảy ra sai sót. Tô Mạt đột nhiên cảm thấy trách nhiệm đè nặng lên đôi vai cô. Tuy cô không nói ra miệng nhưng lòng thầm nhủ cần lưu tâm đến Chung Thanh.
Trong giờ làm việc, Tô Mạt vẫn vương vấn chuyện của Chung Thanh. Cô hơi ảo não, nghĩ lúc trước tự dưng dễ dàng nhận trách nhiệm, bây giờ dù muốn để em gái về nhà cho bố mẹ quản lý, cô cũng không tìm ra lý do hợp lý. Làm không khéo, trong lòng cậu mợ có khúc mắc cũng không biết chừng.
Tô Mạt còn đang nghĩ vẩn vơ, thư ký của Tùng Dung chạy đến gõ bàn làm việc của cô. Sắc mặt của cô thư ký rất căng thẳng: "Chị Tô, lúc nãy em kêu chị mà chẳng thấy chị trả lời. Sếp tổng đến rồi, chúng ta cần báo cáo kết quả kinh doanh tháng này, đồng thời có mấy văn kiện cần sếp ký tên."
Tô Mạt: "Tùng Dung đâu rồi, cô mau bảo chị ấy đi đi!"
Cô thư ký sốt ruột: "Giám đốc Tùng mà ở công ty, em cần chị nhắc nhở sao? Chị ấy đi bệnh viện, con trai chị ấy bị viêm ruột thừa..."
Tô Mạt ngẫm nghĩ: "Cô đưa lên đi."
Cô thư ký do dự: "Em cũng muốn, ai chẳng thích ngắm đàn ông đẹp trai ở cự ly gần. Tuy nhiên, em không đủ cấp bậc, sếp tổng lại ghét nhất nhân viên tự động chạy đến văn phòng của sếp...Hơn nữa, những con số trong báo cáo em không rõ lắm, để sếp nổi nóng thì không hay mấy. Sếp không muốn thấy nhân viên mù mờ, hỏi gì cũng không biết. Nếu đổi lại là tiểu Vương tổng trước kia, em còn có thể đi gặp, nhưng vị này..." Cô ta xua tay: "Em thật sự không dám đụng vào."
Tô Mạt nói: "Tôi cũng không đủ cấp bậc, bảo Đại Lưu đi đi!"
Đại Lưu nằm bò trên mặt bàn của anh ta, trả lời: "Người đẹp, nếu cô không đủ cấp bậc thì chúng tôi càng không. Những việc như thế này đừng tìm tôi. Lần trước sếp tổng mới chỉ nói với tôi vài câu, buổi tối hôm đó tôi nằm mơ đi thi đại học, gặp phải đề bài khó không biết làm, sốt ruột đến mức tôi suýt tè ra quần."
Cô thư ký ôm miệng cười: "Gì thế? Anh phải cố nhịn chứ..." Nghe tiếng chuông điện thoại trong văn phòng Tùng Dung, cô ta vội nhét tài liệu vào tay Tô Mạt, khẩn cầu: "Nhờ chị cả đấy, có gì tối nay em mời chị ăn cơm."
Tô Mạt không có cách nào từ chối, đành cầm tập tài liệu đi lên tầng trên, trong lòng cô rất buồn bực. Lê bước chầm chậm rồi cũng lên tới nơi, thấy mấy người thư ký và trợ lý của Vương Cư An đang làm việc ở bên ngoài, cửa văn phòng khép chặt, trong lòng cô hơi căng thẳng.
Thư ký của Vương Cư An hỏi rõ tình hình rồi mở cửa cho Tô Mạt. Trước đó, Tô Mạt định đưa tài liệu cho thư ký rồi bỏ đi, nhưng bây giờ cô chỉ có thể đi vào bên trong. Cô không chào hỏi người ở trong phòng, cũng không bận tâm đến cánh cửa ở sau lưng, để mặc nó mở toang.
Vương Cư An đang ngồi bên bàn làm việc xem tài liệu. Nghe tiếng bước chân, anh nhướng mắt nhìn, sau đó lại tiếp tục cúi đầu. Ba giây sau, anh đột nhiên ngẩng đầu. Anh dường như hơi ngớ ra khi thấy Tô Mạt, mở miệng hỏi: "Giám đốc của các cô đâu rồi?"
Tô Mạt nhìn chằm chằm cây bút ký tên nằm trên bàn: "Con trai giám đốc Tùng bị viêm ruột thừa, chị ấy phải đi bệnh viện."
Vương Cư An "ờ" một tiếng rồi im lặng. Tô Mạt càng không muốn mở miệng, cô đang định trình tài liệu, đột nhiên nghe đối phương cất giọng nhàn nhạt: "Ngồi đi!"
Trong lòng Tô Mạt rất khẩn trương. Cô bỏ qua chiếc ghế trước bàn làm việc của Vương Cư An, ngồi xuống ghế sofa gần cửa ra vào.
Vương Cư An đặt tài liệu trong tay xuống bàn: "Cô ngồi xa như vậy làm gì?"
Không biết có phải do ngữ khí của đối phương có ý vị cười nhạo, Tô Mạt càng cảm thấy mất tự nhiên, cô nhất thời ngồi cũng dở đứng cũng dở.
Vương Cư An nhìn Tô Mạt chăm chú, anh đổi câu vừa rồi thành cách nói khác: "Hay là cô quen tránh xa cấp trên khi báo cáo công việc?" Lúc thốt ra câu này, Vương Cư An thậm chí làm động tác tay phác họa khoảng cách rất tùy ý.
Tô Mạt cho rằng Vương Cư An chỉ nói nửa câu, anh cố ý che giấu nửa sau câu đó. Anh nhất định chẳng cần lo ngại, lại biết cô không có cách nào khác nên muốn xem trò cười. Hơn nữa, anh còn thản nhiên coi đây là một trò tiêu khiển. Từ đáy lòng Tô Mạt nổi lên cơn phẫn nộ mãnh liệt nhưng không thể bùng phát.
Cô đứng dậy đi về bàn làm việc. Còn cách một đoạn, Vương Cư An lên tiếng: "Phiền cô đóng cửa ra vào, xin cám ơn."
Tô Mạt dừng bước, quay lại khép cửa phòng.
Vương Cư An lại nói tiếp: "Bảo thư ký Lâm mang cà phê vào đây."
Tô Mạt lại một lần nữa quay người, làm theo lời dặn của anh, đồng thời cô cũng nhớ đóng cửa. Sau đó, cô mới đặt tài liệu lên bàn làm việc của sếp tổng.