Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

>Vương Cư An chậm rãi lật giở tài liệu, cả căn phòng vô cùng tĩnh mịch. Trong lòng Tô Mạt thấp thỏm không yên, cô cố gắng đè nén tâm trạng hỗn loạn, suy đoán một số nội dung và câu hỏi đối phương có thể đưa ra, để đề phòng đối phương gây khó dễ cho bản thân.
Không nằm ngoài dự kiến của Tô Mạt, Vương Cư An nhanh chóng đưa ra vài nghi vấn, nội dung có tính chuyên sâu. Tô Mạt miễn cưỡng ứng phó. Ai ngờ cuối cùng, hai người vẫn bị vướng mắc ở chỉ tiêu bán hàng của quý sau.
Vương Cư An tỏ ra không hài lòng về kế hoạch Tùng Dung đưa ra.
Tô Mạt biết thói quen của Tùng Dung. Để giám bớt áp lực bán hàng, chị thường đưa ra chỉ tiêu thấp, chơi trò con số với lãnh đạo. Nhưng bản kế hoạch đã trình lên sếp tổng, Tô Mạt chỉ có thể nhấn mạnh, bộ phận của cô đã nghiêm túc tính toán chỉ tiêu này. Cô cần ngậm chặt miệng, bằng không sẽ khó ăn nói với Tùng Dung.
Vương Cư An cười cười: "Các cô đã tính toán, tôi cũng từng tính toán, cô tưởng tôi nuôi không đám người ở ngoài kia chắc? Đây không phải phê phán các cô, mà tôi chỉ nhắc nhở các cô nâng cao doanh số. Cách làm của Tùng Dung đã lỗi thời, hơn nữa rất không hợp lý. Tôi có thể nói rõ với các cô, nếu quý sau các cô làm ít, sang năm các cô sẽ càng có áp lực lớn. Tại sao ư? Bởi vì tỷ lệ tăng trưởng nâng cao chứng tỏ năm nay làm nhiều, doanh số tiêu thụ của năm sau sẽ tăng. Còn nếu tỷ lệ tăng trưởng giảm sút..."
Tô Mạt gần như bị anh thuyết phục, cô vội mở miệng: "Đợi khi nào giám đốc Tùng đi làm, tôi sẽ nói rõ với chị ấy...ý của anh."
Vương Cư An nhìn cô: "Đây là cô rất thân thiết với tôi nên mới không khách sáo, hay cô căn bản không biết cách ăn nói?"
Tô Mạt cúi đầu im lặng.
Vương Cư An tựa người vào thành ghế phía sau, tiếp tục xem xét bản báo cáo. Anh đột nhiên thốt ra một câu: "Tùng Dung cũng biết đề bạt nhân viên thật."
Tô Mạt ngồi thẳng người, sống lưng cứng đờ. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc bút ký tên trên bàn, trong lòng chỉ mong người đàn ông trước mặt mau tha cho bản thân. Phòng làm việc lại một lần nữa rơi vào không khí tĩnh mịch.
Cũng không biết bao lâu sau, người đàn ông đối diện đột nhiên hướng ánh mắt về phía Tô Mạt. Trống ngực Tô Mạt đập thình thịch, cô không dám ngẩng đầu, đành giả bộ coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng một lúc lâu sau, Vương Cư An vẫn không rời mắt đi chỗ khác. Tô Mạt không thể kiềm chế, cố gắng định thần, ngẩng đầu nhìn anh. Vương Cư An mím chặt môi và nhíu mày, ánh mắt anh dừng lại ở một nơi nào đó sau lưng cô.
Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, dõi theo ánh mắt Vương Cư An. Bây giờ cô mới phát hiện, phía đối diện còn có một cánh cửa đóng chặt, bên cạnh là cửa sổ bằng kính trong suốt, lúc này rèm cửa sổ kéo về hai bên. Bên đó là phòng họp nhỏ, có hai người đang ngồi bên bàn họp.
Kể từ lúc vào phòng, Tô Mạt chỉ bận đối phó Vương Cư An nên không hề để ý đến bố cục của văn phòng này. Khi nhìn rõ hai người trong phòng họp, cô cảm thấy rất hiếu kỳ.
Vương Cư An có vẻ không vui. Anh đứng dậy đi sang phòng họp. Sau khi đẩy cửa vào phòng, anh chẳng nói chẳng rằng, cầm tập tài liệu đập bốp vào sau gáy một người, lực đánh không nhẹ. Cậu thiếu niên ôm gáy né tránh. Người đàn ông trung niên đeo kính trắng muốn ngăn cản nhưng không dám, thái độ vô cùng luống cuống.
Vương Cư An nghiêm mặt trách mắng: "Thầy giáo ở đây giảng bài, mắt mày nhìn đi đâu thế? Bố ở bên ngoài quan sát mày một lúc lâu mà chẳng thấy mày tập trung gì cả. Với thái độ học tập kiểu này, sớm muộn cũng bị nhà trường đuổi học thôi...Mày trừng mắt gì chứ? Bây giờ bố đi đâu cũng dẫn mày theo, chính vì sợ mày hư hỏng. Bố còn mời thầy giáo đến phụ đạo, vậy mà mày vẫn thế, chẳng có chí cầu tiến, không biết tôn trọng người khác..."
Cậu thiếu niên không tỏ ra lép vế, đứng bật dậy. Cậu ta tầm mười sáu mười bảy tuổi, cao bằng Vương Cư An nhưng gầy hơn, giống một ngọn giá đỗ đang trong thời kỳ phát triển. Cậu thiếu niên nói: "Ai bắt bố mời thầy giáo, con đã nói con không muốn học rồi. Bố dựa vào cái gì đánh con, bố có tôn trọng người khác không?"
Vương Cư An càng tức giận: "Đánh mày thì sao nào? Bố là bố mày, con cái không đúng thì cha mẹ dạy dỗ là lẽ đương nhiên. Mày thử nhìn lại bản thân đi, đúng là đồ vô lại."
Thiếu niên cất cao giọng: "Con vô lại? Con có vô lại bằng bố không? Con đâu có tòi ra một đứa con vào năm 16 tuổi như bố." Cậu chắp tay với Vương Cư An: "Đại ca, về chuyện chơi bời, con xin bái phục bố."
Vương Cư An đờ người, giơ tay định cho con trai một bạt tai nhưng lại không nỡ, mắng chửi tiếp sẽ mất phong độ, vì xung quanh đều là người ngoài. Anh chỉ có thể trừng mắt nhìn con trai. Thầy giáo ở bên cạnh vội can ngăn: "Vương Tiễn...Vương Tiễn ít nhiều cũng có tiến bộ. Vương tổng đừng sốt ruột, cứ từ từ..."
Lồng ngực Vương Cư An phập phồng, chứng tỏ anh vô cùng tức giận. Anh chống hai tay lên hông đứng một lúc, mới lạnh mặt rời khỏi phòng họp, miệng còn lẩm bẩm mắng một câu, đại loại "tiểu tử thối". Vương Cư An giơ tay rút cà vạt ném xuống ghế sofa, lại cầm bật lửa và hộp thuốc ở trên bàn trà. Thấy Tô Mạt vẫn ở trong phòng, anh cất giọn