Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
g lạnh lùng: "Cô vẫn chưa đi à?" Nói xong, anh mặc kệ Tô Mạt, đi tới bức tường kính, hút thuốc và dõi mắt ra bầu trời u ám ở bên ngoài cửa sổ.
4.
Ngày đầu tiên Vương Cư An đưa con trai đến công ty điện tử An Thịnh, một trận "bát quái" im lìm lâu năm lại được dịp trỗi dậy, khiến mọi người vô cùng hưng phấn. ("Bát quái": tán gẫu, nói chuyện phiếm)
Thiếu gia Vương Tiễn là người hiếu động. Rời khỏi tầm mắt của bố là cậu ta lân la đến các phòng ban trong công ty. Tuy thỉnh thoảng cậu ta tỏ ra cao ngạo nhưng tính cách khá thân thiện lại mồm mép, khiến các cô các chị các chú các thím đều xúm quanh cậu ta. Tô Mạt không tham gia mấy trò này nhưng cô cũng phát hiện cậu bé có tài ăn nói, đầu óc xoay chuyển nhanh, mồm miệng không ngừng nghỉ, thường khiến người khác không theo kịp tư duy của cậu. Xem ra, cậu đọc không ít sách giải trí. Từ thiên văn địa lý, chính trị tài chính, lĩnh vực nào cậu cũng có thể "bẻ hai ba bông hoa". ("bẻ hai ba bông hoa": nghĩa là biết chút ít)
Về chuyện sếp tổng chưa kết hôn đã sinh con vào mười mấy năm trước, đến nhân viên kỳ cựu của công ty cũng không nắm rõ. Điều này càng kích thích lòng hiếu kỳ của mọi người. Tô Mạt nghe được đôi điều từ Tùng Dung.
Đại khái Vương Cư An và mẹ đứa trẻ quen nhau từ nhỏ. Có lẽ lúc bấy giờ hai người còn ít tuổi, chỉ biết hưởng thụ mà bất chấp hậu quả. Cho đến khi cô gái phát hiện mang thai thì đã quá muộn, làm phẫu thuật phá thai cũng không kịp. Đứa trẻ vừa ra đời bị đưa thẳng đến nhà họ Vương. Gia đình cô gái cũng thuộc dạng có máu mặt ở địa phương. Nhưng sau này do việc làm ăn xảy ra biến cố nên cả nhà rời lên phía bắc, cố ý cắt đứt quan hệ. Ban đầu, bố mẹ Vương Cư An vô cùng tức giận, nhưng nhìn thấy cháu nội mập mạp đáng yêu, hai ông bà đều rất thích. Người làm ăn thường chú trọng "hương hỏa", thế là họ giữ Vương Tiễn ở bên cạnh, tận tâm nuôi dưỡng, cho đến khi hai ông bà lần lượt qua đời vào mấy năm trước...
Kể xong, Tùng Dùng bổ sung một câu: "Tôi cũng chỉ nghe nói vậy, chuyện của các gia đình giàu có lan truyền ra bên ngoài, thật thật giả giả rất khó phân biệt." Tô Mạt vốn có thành kiến với Vương Cư An nên cũng không cảm thấy bất ngờ. Nghe xong, cô càng khinh bỉ sếp tổng, trong lòng thầm nghĩ: tính cách con người hình thành từ lúc lên ba, người xưa nói cấm có sai.
Khi nhắc tới chuyện này, Tô Mạt và Tùng Dung đang dạo quanh trung tâm thương mại chuyên bán đồ hiệu. Số lần Tô Mạt đi những nơi kiểu này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hôm nay là do Mạc Úy Thanh ra mặt mời. Vừa hết thời gian ở cữ, Mạc Úy Thanh không nhịn nổi, hẹn hai người ăn cơm dạo phố. Cô ta không bao giờ đi những trung tâm thương mại bình thường, mà toàn ra vào nơi cao cấp.
Ba người phụ nữ vừa dạo bộ vừa trò chuyện. Tô Mạt đã sớm có ý định, hôm nay chỉ đi cùng bọn họ, ngắm cho đã mắt. Nhưng khi nhìn thấy bộ đồ lót rất đẹp lại được giảm giá, cô vẫn quanh quẩn chỗ đó hồi lâu. Mạc Úy Thanh khuyên Tô Mạt mua vài bộ. Tô Mạt xem giá cả, mặc dù được giảm nhưng vẫn còn khá đắt. Hơn nữa đây là quần lót kiểu T-back bằng ren trong suốt như sợi dây thừng, chắc chắn cô sẽ không quen.
Mạc Úy Thanh sớm nhìn thấu suy nghĩ của Tô Mạt. Cô ta nhét hai chiếc quần T-back vào tay Tô Mạt: "Chị mua đi, không phải chị mặc quần kín mít như của mấy bà già đấy chứ? Chị mặc đồ này, sau đó mặc váy dạ hội hoặc quần dài màu nhạt đều rất tiện lợi."
Tô Mạt nói: "Tôi làm gì có cơ hội mặc váy dạ hội. Hơn nữa mặc ở bên trong, người khác cũng không nhìn thấy, cần gì phải mua loại đắt tiền?"
Mạc Úy Thanh không hài lòng với ý kiến của Tô Mạt: "Chị đúng là phụ nữ con nhà lành, thảo nào đàn ông đứng núi này trông núi nọ. Tôi nói cho chị biết, chúng ta không thể coi thường học vấn về đồ lót. Dù chị có vẻ bề ngoài xinh đẹp lộng lẫy, nhưng khi bị người khác vạch ra xem, bên trong là đồ cũ kỹ phai màu tuột chỉ, thì chẳng khác nào ăn một quả vải vỏ ngoài đỏ tươi, thịt trắng ngần mọng nước, ai ngờ ăn đến bên trong lòi ra một con giòi, lúc đó mới thực sự buồn nôn. Một người phụ nữ mặc đồ lót tử tế cũng sẽ tự tin hơn. Bởi vì toàn thân cô ta, từ trong ra ngoài đều không có gì đáng chê trách."
Tô Mạt còn chưa lên tiếng, Tùng Dung đã buông một câu: "Con gái nhà lành và những bà vợ bé kiểu gì cũng có điểm khác biệt."
Mạc Úy Thanh lập tức tái mặt.
Tô Mạt vội nói: "Tôi sống một mình, có mặc cũng chỉ bản thân tự ngắm, việc gì phải tốn đi một khoản tiền." Cô đã dần quen với phương thức chung sống giữa Mạc Úy Thanh và Tùng Dung. Bọn họ hễ có cơ hội là "chọc ngoáy" đối phương, nhưng vẫn không cắt đứt quan hệ. Tính Tô Mạt lại không thích tranh chấp với người khác, nên cô luôn đứng ở giữa giảng hòa cho hai người phụ nữ này.
Mạc Úy Thanh đột nhiên tỏ ra hứng thú, hỏi nhỏ Tô Mạt: "Đừng nói với tôi kể từ khi ly hôn, chị chưa từng lên giường với đàn ông đấy nhé?"
Tô Mạt không ngờ Mạc Úy Thanh thẳng thắn như vậy, mặt cô nóng ran. Sợ cô ta tiếp tục truy vấn sẽ càng ngượng ngập, Tô Mạt hàm hồ đáp: "Trước khi ly hôn tôi đã không làm chuyện đó. Hơn nữa tôi có con nhỏ nên chẳng nghĩ ngợi nhiều..." Lời nói vừa dứt, k