Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
h. Vì vậy bố mới suốt ngày khuyên con đừng yêu sớm. Không phải bố muốn can thiệp vào sự tự do của con, là bố hy vọng con sẽ gặp được tình cảm chín chắn ở độ tuổi trưởng thành. Lúc bấy giờ nếu xảy ra sự việc đột xuất, con cũng sẽ có năng lực đối phó, chứ không phải hồ đồ mỗi người một ngả, không thể cho con cái một gia đình hoàn chỉnh như bố mẹ."
Vương Tiễn khịt khịt mũi, nghẹn ngào: "Buồn nôn chết đi được." Cậu lại cất giọng chậm rãi: "Nếu mẹ con cũng nghĩ như bố, sẽ không có chuyện đến tận bây giờ mẹ vẫn không chịu gặp con."
Vương Cư An cất giọng chân thành: "Mẹ con chắc chắn cũng áy náy như bố. Có những lỗi lầm trong cuộc đời, đàn ông sau khi phạm phải sẽ bỏ ra rất nhanh, nhưng đàn bà không thế. Con đừng trách mẹ con, mẹ con buộc phải bảo vệ gia đình của mình."
Hai cha con nhất thời im lặng. Một lúc sau, Vương Tiễn mới mở miệng: "Bố, bố hãy đăng ký trường học ở Canada cho con, con không muốn ở lại nơi này."
Vương Cư An cố gắng đè nén tâm trạng "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép": "Bố là bố của con, bố đương nhiên có thể giúp con làm nhiều việc, nhưng con không thể đến tuổi của bố vẫn bắt bố giúp con. Con không có mẹ, bố không hy vọng con đi xa. Nhưng xem ra, bây giờ con ra ngoài chịu khổ cũng là điều tốt lành..."
Dạy dỗ con trai xong, Vương Cư An về phòng gọi mấy cuộc điện thoại. Cuộc điện thoại đầu tiên liên quan đến công việc. Sau đó, anh gọi cho Châu Viễn Sơn, nhờ liên hệ giúp trường học ở Canada. Cuối cùng, ngẫm nghĩ thế nào anh lại gọi cho Vương Tư Nguy. Anh vốn không định để ý đến chuyện này, hơn nữa sự việc qua rồi coi như xong, biết càng ít càng đỡ rách việc. Nhưng anh thấy lời của Vương Tiễn không phải không có lý. Ngộ nhỡ có người lợi dụng vụ này đến lừa bịp tống tiền, mất tiền là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến thanh danh của con trai anh mới là chuyện lớn.
Điện thoại kết nối, Vương Cư An hỏi ngay: "Con gái của ông chủ họ Chung ở nhà xưởng ngoại ô phía tây xảy ra chuyện, chú có biết không?" Bởi vì bên cạnh có người, Vương Tư Nguy định ứng phó qua loa, ai ngờ Vương Cư An không buông tha: "Tôi hỏi chú, chú có biết không?"
Vương Tư Nguy hết cách, vội vàng xin lỗi người bên cạnh, đi khỏi phòng mới trả lời: "Có người nhìn trúng con bé đó, bởi vì trông nó giống một người phụ nữ. Em chỉ thuận nước giong thuyền, giới thiệu bọn họ quen nhau."
Vương Cư An cất cao giọng: "Vương Tư Nguy, logic của chú kiểu quái gì vậy? Chú ép người ta dọn nhà, còn đem con gái của người ta tặng người khác, tôi thật sự phục chú sát đất."
"Chuyện này cũng không thể trách em, thời buổi bây giờ tụi trẻ ngày càng chủ động, muốn ngăn cũng không ngăn nổi..." Vương Tư Nguy đáp.
"Tôi sẽ không trách chú vụ này, nhưng chú phải ghi nhớ, sau này đừng nhúng tay vào những chuyện vặt vãnh không liên quan, bởi vì không cẩn thận sẽ chuốc lấy phiền phức. Đến lúc đó đừng nói tôi không nhắc nhở chú."
Đầu bên kia cúp máy, Vương Tư Nguy vội vàng quay về phòng, hỏi người phụ nữ đứng tuổi đang ngồi trong phòng: "Cô, tối nay cô muốn đi đâu ăn cơm, cháu sẽ đặt chỗ trước cho cô."
Người phụ nữ cười cười: "Đừng có gọi thân thiết thế, ai là cô của anh? Lát nữa tôi đến chỗ người bạn, anh bảo Lão Lâm chuẩn bị xe cho tôi."
Vương Tư Nguy vâng dạ, bảo người lái xe đánh ô tô đến, tiễn người phụ nữ lên xe. Sau đó, anh ta đứng yên tại chỗ, dõi mắt theo xe ô tô đã đi xa.
Trong ô tô, người phụ nữ nhìn Vương Tư Nguy qua gương chiếu hậu rồi lạnh lùng hừ một tiếng. Tiếp theo, bà ta dặn dò tài xế ở ghế trước: "Lão Lâm, ngày mai anh hãy đi đưa thư mời. Đừng gửi đến nhà mà đợi con bé đó ra ngoài rồi đưa trực tiếp cho nó."
Lão Lâm vội đáp lời: "Chủ tịch có lòng tốt thật đấy, nhưng chủ tịch làm vậy, chắc Vương tiên sinh sẽ có suy nghĩ khác."
Người phụ nữ cười cười, từ tốn mở miệng: "Mục đích của tôi là khiến nó có suy nghĩ khác. Thằng oắt con này bây giờ đôi cánh cứng rồi nên ngày càng ngông cuồng, chẳng coi đám người có tuổi như chúng tôi ra gì. Tôi sẽ mời người nó đuổi việc về công ty, còn để ở bên cạnh nó, ngày ngày nhắc nhở nó đừng quên chuyện bị người ta tát trước mặt đám đông. Tôi sẽ khiến nó khóc dở mếu dở."
4.
Sau khi xin nghỉ việc, trong lòng Tô Mạt rất trống trải. Cô không dám gọi điện thoại kể sự thật với bố mẹ, chỉ nói gần đây xưởng may của cậu xảy ra vấn đề, tâm trạng cậu rất tệ, nhắc bố mẹ đừng hỏi thăm cậu nhiều. Dù nghe đại khái câu chuyện, bà Tô vẫn hết sức lo lắng. Cuối cùng, bà thở dài: "May mà con sớm dọn ra khỏi nhà đó, không đến nỗi bị mất bát cơm...Gần đây công việc của con có thuận lợi không?"
"Vẫn tốt ạ." Tô Mạt đáp.
Bà Tô nói: "Nếu vậy, con hãy giúp cậu con một tay, dù sao trước đây con cũng từng sống ở nhà cậu."
Tô Mạt bình tĩnh nhận lời, nhưng trong lòng hết sức lo lắng. Cô lại bắt đầu trải qua ngày tháng gửi hồ sơ xin việc, nhưng chỉ gặp công việc cao không với tới thấp không thông. Mỗi ngày cô ỉu xìu ở nhà đi chợ nấu cơm, đồng thời chăm sóc cậu và trông nom Chung Thanh.
Ông bà Chung sợ con gái út lại chạy đi gặp người đàn ông đó nên xin phép nhà trường nghỉ ốm, bắt con gái ở nhà, mỗi