Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Lục Ngấn
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
ng lên cứu nguy.
“Đường Tranh, Tây Thục độc môn, giỏi dùng độc, tùy thân chính là Kim Ngọc Thiềm độc.” Nàng vừa nói vừa ra hiệu cho một thị nữ trong sảnh, kêu nàng ta đem bình trà kia đến đặt lên bàn, “Thuốc giải ta đã bỏ vào trong nước trà, chư vị từ từ dùng.”
Vì nàng thình lình nói ra, trong sảnh phút chốc trở nên trầm mặc. Tông Trạch nãy giờ ngồi trên ghế chủ, trước sau vẫn trầm mặc không nói, rốt cuộc bởi vậy mà mở kim khẩu.
“Vì sao phải bỏ vào nước trà?”
Nàng nhún nhún vai, “Vì hắn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Còn ta, cùng lắm cũng chỉ là quân cứu hỏa mà thôi.”
“Ngươi nói cái gì?” Mọi người nghe vậy nhất thời đều đứng lên, sợ hãi nhìn chén trà trong tay.
“Ngày trước, tại hạ không cẩn thận đã bắn rớt bồ câu đưa tin của Đường Môn.” Vân Nông lấy từ trong tay áo ra một lá thư nhỏ giao cho Long Hạng, “Đại ý trong thư nói, Đường Môn môn chủ bất mãn việc tốc độ khuếch trương của Đường Môn tại Trung Nguyên quá chậm, cố ý tạo áp lực lên Đường công tử, muốn Đường công tử đẩy nhanh tiến độ, mau chóng hoàn thành ——.”
Sắc mặt Đường Tranh thoáng xanh thoáng trắng, rống lớn cắt ngang lời nàng, “Đừng nghe ả nói xấu! Tại hạ làm sao có thể đối với các vị võ lâm đồng đạo làm ra cái chuyện nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của ấy được?”
“Có thể hay không có thể, kiểm tra nước trà không phải là biết ngay được hay sao?” Long Hạng trực tiếp ném mẩu thư kia cho Tông Trạch, hếch cằm thị uy về phía Tông Trạch.
“Ngươi…” Không ngờ tới nửa đường lại xuất hiện một nữ nhân vật như nàng, khi các võ lâm đồng đạo đều nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ, vẻ mặt Đường Tranh có chút vặn vẹo.
Vân Nông nhướng mi, “Kiểm tra đi, hay là ngươi chột dạ?”
Xem xong mật thư, Tông Trạch ra tay như tia chớp, cách không điểm huyệt khống chế Đường Tranh, lại ra hiệu cho người phía sau. “Lôi xuống đi.”
Khi Đường Tranh bị tâm phúc của Tông Trạch lôi ra khỏi đại sảnh, Vân Nông không quên nhắc nhở mọi người. “Uống đi, để độc tính phát tác thì không tốt.”
Ngay sau đó, mọi người vốn còn đang cực lực che giấu hoảng sợ trong lòng, lập tức bước lên phía trước cướp đoạt bình trà duy nhất kia. Còn ở phía bên này, Vân Nông lại xoay người, mỉm cười hỏi Tống Thư Minh đang ngồi ở bên cạnh. “Tống đại hiệp, không biết tôn phu nhân gần đây có khỏe không?”
Tống Thư Minh có dáng vẻ như công tử thư sinh, trên mặt thoáng chốc biến sắc. Trong khi thần sắc phức tạp nhìn về phía nàng, cũng là lúc hắn âm thầm dồn sức, nắm chặt hai nắm đấm.
Vân Nông nghiêng người ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ, “Nếu ngài muốn biết kẻ đã đội mũ xanh (cắm sừng) lên đầu ngài là ai, không ngại đi tìm lâu chủ ở đây hỏi thăm một chút. Nể tình ngài cắn răng ẩn nhẫn hai năm qua, không thu của ngài nửa phần tiền bạc.”
“Tại hạ cáo từ.” Tống Thư Minh nghe xong lập tức cầm thanh trường kiếm đang đặt trên bàn, đơn giản thông báo cho Tông Trạch một tiếng rồi đứng dậy vào trong nội lâu tìm người.
Mọi người ngạc nhiên nhìn thư sinh công tử cứ như vậy vô duyên vô cớ bỏ đi. Mỗi người đều nghi hoặc, không biết vừa rồi Vân Nông rốt cuộc đã nói chuyện riệng tư gì với hắn.
“Mộ Dung đại hiệp.” Vân Nông lại quay sang, dùng ánh mắt trong vắt như nước nhìn người còn lại.
“Tại hạ có việc, cũng cáo từ đi trước.” Hắn lập tức đứng dậy, đã sớm không còn muốn ở lại nơi phấn hoa này để phải đứng ngồi không yên nữa.
“Tại hạ đột nhiên có chuyện quan trọng…”
“Tại hạ cũng vậy…”
Chỉ một chốc lát sau, trong đại sảnh vốn trật cứng những nhân sĩ võ lâm đến đây giúp vui, đảo mắt đã bỏ đi sạch sẽ. Gọi đuổi theo không ngừng cũng không thể giữ được, chỉ còn lại có Tông Trạch cùng đám gia phó nhà hắn mà thôi.
“Minh chủ đại nhân.” Cuối cùng nàng cũng có tâm tư chiêu đãi vị khách quý hôm nay của mình.
Tông Trạch không có ấn tượng gì về nàng, “Không biết cô nương là…”
“Tại hạ chỉ là một lái buôn vô danh.” Nàng đứng dậy, lễ phép vái chào hắn, “Gia huynh ngốc nghếch không giỏi ăn nói, hôm nay tiểu muội đành phải thay mặt gia huynh phát ngôn bừa bãi. Mong rằng minh chủ đại nhân rộng lượng bao dung.”
Gia huynh? Trên giang hồ, có ai không biết Long Hạng là con một chứ?
“Hôm nay tại hạ đến đây, cùng lắm cũng chỉ muốn mời lệnh huynh luận bàn võ nghệ.” Tông Trạch cũng không vạch trần nàng, khoan thai nói.
“Không được.”
“Vì sao? Lệnh huynh là người hiển hách trong võ lâm. Ta nghĩ, tấm lòng lệnh huynh độ lượng, chứ không hẹp hòi như thế đâu.” Trong lòng không có nhiều quanh co lòng vòng như nàng, Tông Trạch thật ra cũng chỉ đơn thuần muốn luận võ mà thôi.
Nàng lắc lắc ngón tay, “Đây không phải là vấn đề độ lượng, cũng không phải là tranh giành điều gì, đương nhiên lại càng không phải vì gia huynh sợ ngài.”
“Vậy là cớ gì??”
“Minh chủ đại nhân, ngài nói xem buộc bánh chưng cùng nấu bánh quẩy, cái nào tốn tiền nhiều hơn?” Nàng không vội trả lời hắn mà ngược lại hỏi một câu trên mây trên gió.
“Này, điều này có gì liên quan?”
“Sao lại không thể luận?” Vân Nông vừa cười vừa hỏi: “Chẳng phải đều là bán cái ăn sao?”
Không phát hiện ra tâm tư của nàng, Tông Trạch thản nh