
Tác giả: Bạch Dạ Vị Minh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 134561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.
ây, anh cũng không nói như vậy với tôi.”
Bị nói trúng tim đen như vậy, loại da mặt dày như Lý Thiên Viễn và Điền Phương Lệ cũng có chút không chịu nổi, vẻ mặt hai người trở nên có chút lúng túng.
Lý Thiên Viễn khẩn cầu nhìn Bách Khê, nhỏ giọng nói: “Van em, chuyện đã qua cũng đừng nhắc lại nữa.”
Bách Khê nhếch miệng nở nụ cười, trong ngày đông ấm áp nó trở nên cực kỳ chói mắt, khiến Lý Thiên Viễn có chút ngây ngẩn, cô cười nói: “Anh nói không đề cập đến chuyện đã qua, anh cho anh là ai, vốn tôi cũng không muốn nói, nhưng là anh nói tới chuyện giao tình với tôi không phải sao, tôi vốn chỉ tính đến đây để nói chuyện tiền bạc với anh.”
Hình như Điền Phương Lệ đã có chút không chịu nổi, trực tiếp đưa tay vỗ bả vai Lý Thiên Viễn, sau đó Lý Thiên Viễn mới rút ví tiền từ trong bộ âu phục, chậm rì rì móc chi phiếu ra khỏi ví.
Bách Khê bình tĩnh ngồi đối diện với anh ta, nhìn vẻ mặt đau khổ của anh ta không sót gì, trong lòng vui muốn chết.
Đáng đời, trước kia keo kiệt không chịu cho Bách Khê tiêu tiền, lần này thì tốt lắm, lần duy nhất để anh ta móc ra, Bách Khê hoàn toàn không hề cảm thấy áy náy.
Đây là điều cô nên được!
“Đợi chút, trước cô phải đưa bản hợp đồng không truy cứu cô viết ra.” Lý Thiên Viễn nắm tờ chi phiếu trong lòng bàn tay, rất lưu luyến nói.
Bách Khê vui vẻ đồng ý, lất một tập tào liệu đã chuẩn bị tốt từ trong túi ra. “Đây là tài liệu, hai người ký tên vào.”
Lý Thiên Viễn và Điền Phương Lệ nghiên cứu qua nhiều lần, cũng không nghiên cứu ra lý do, bất đắc dĩ mà ký tên.
“Được rồi, tiền trao cháo múc, từ nay mấy người đi đường Dương Quan của mấy người, tôi đi đường Độc Mộc Kiều của tôi, đừng trêu chọc tôi, nếu không tôi sẽ không từ bỏ như hôm nay đâu.”
Bách Khê nói vô cùng tốt, vì cô không muốn sẽ tiếp tục có giao tình với hai người này thêm chút nào nữa.
Lại một trận im lặng, hai người đối diện không nói chuyện, chỉ có nét mặt của Điền Phương Lệ đã thả lỏng hơn một chút, mà sắc mặt Lý Thiên Viễn lại khó coi cực kì.
Cuối cùng cũng lấy được tiền mặt về trong tay, Bách Khê đặt tờ giấy mỏng trong lòng bàn tay, nhất thời toát mồ hồi.
Nói thật, trước kia cô cũng không cảm thấy tiền bạc quan trọng cỡ nào, nhưng sau khi cô đuổi mình ra cửa, lúc trong người chỉ còn lại mấy đồng, cô mấy chân thực thấy được sức mạnh của đồng tiền.
Sau khi Lý Thiên Viễn và Điền Phương Lệ ký vào tài liệu thì lập tức rời đi, ngay cả chào hỏi cũng không thèm.
Vốn Bách Khê cũng muốn rời đi, nhưng lại thấy ánh mắt mong đợi của nhân viên phục vụ, trong nháy mắt Bách Khê lập tức囧 rồi.
Ba người bọn họ nói chuyện, cũng không có chọn món, vậy chẳng khác gì chiếm dụng địa bàn ở quán cà phê nhà người ta.
Bách Khê rất hùng hổ vỗ bàn nói: “Cho tôi một ly nước đá!”
Nhân Viên phục vụ: “…”
Bách Khê gọi một ly nước đá, xài hết sô tiền mặt còn lại trong người mình.
Có điều bây giờ tâm tình cô rất vui vẻ, dù sao hiện tại cô cũng đang nắm trong tay số tiền bồi thường kếch xù.
Bách Khê nhảy lên, ra khỏi quán cà phê, đi theo đại lộ 11 trở về chung cư Lục Nguyên, cho đến lúc mở cửa cô mới thấy hai chân mình bủn rủn.
Lúc này đã là hai bà giờ trưa, nhất định cô không kịp làm cơm trưa. Bách Khê nghĩ, hiện tại cô có tiền cũng là nhờ Đỗ Khang giúp một tay, tối nay có thể xin Đỗ Khang ra ngoài ăn một bữa ngon, cũng không biết Đỗ Khang có đồng ý không.
Trải qua thời gian dài chung sống, Bách Khê cũng từ từ hiểu Đỗ Khang sâu hơn.
Đối với người bình thường mà nói, chuyện này cũng giống như trời sắp sập vậy, còn Đỗ Khang lại không như vậy. Có thể ngồi trên xe lăn mà lại giống như đang ngồi trên ngôi vua, trong thiên hạ cũng chỉ có một người.
Bách Khê lo sợ mở cửa, vốn đã chuẩn bị tinh thần nhận lấy một phen giáo huấn, lại không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy một cô gái quen thuộc – Trần Chỉ Nghiên.
Trần Chỉ Nghiên đứng trong phòng khách, trên người không mặc quần áo, vóc người xinh đẹp khiến phụ nữ thấy xấu hổ, đàn ông phải kích động.
“A! Ai cho cô mở cửa! Mau cút ra ngoài cho tôi!”
Trần Chỉ Nghiên nghe được tiếng mở cửa, sắc mặt đầu tiên là tái đi sau đó lại đỏ lên, vào lúc nhìn thấy Bách Khê thì tức giận ngập trời.
Hôm nay cô tìm đến Đỗ Khang, là vì đặc biệt muốn cùng anh tái hợp.
Vốn cho rằng anh ngã gãy chân thành tàn phế, Trần Chỉ Nghiên cũng không quá thích Đỗ Khang nữa. Nhưng sau khi về nhà nói qua chuyện này với ba mẹ, lại bị mẹ dạy dỗ. Điều kiện gia đình Trần Chỉ Nghiên không tốt, mà điều kiện gia đình Đỗ Khang thì ngược lại, thật vất vả mới trèo lên được đây, sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Mẹ cô nói rồi, vì là người tàn tật mới phải nắm trong tay. Thừa dịp hiện tại trong lòng Đỗ Khang còn chưa có ai, nếu Trần Chỉ Nghiên vẫn kiên quyết, tuyệt đối dành được tấm lòng của Đỗ Khang, đến lúc đó không sợ nhà bọn họ không cưới Trần Chỉ Nghiên. Sau khi kết hôn, tiền của Đỗ Khang nhất định sẽ do Trần Chỉ Nghiên bảo quản, đến lúc đó muốn tiêu xài bao nhiêu cũng được?
Trần Chỉ Nghiên đã quá quen cuộc sống khổ sở, vừa nghe mẹ nói vậy cô ta lập tức chạy đến nhà Đỗ Khang lấy lò