Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.
thủ, bọn họ phối hợp vô cùng ăn ý. Đối với việc kinh doanh công ty cũng thế, hai người đều là nhân vật trọng yếu, thiếu một thứ cũng không được, nàng cho dù đang tức giận, cũng phải bận tâm đến sự nghiệp của anh mình, không thể động chạm đến một cọng lông tơ của tên họ Hướng kia, chứ đừng nói lấy cái oa sạn đi đánh chết hắn.
Nàng mặt nhăn mày nhó, khó chịu nhanh chóng nấu thức ăn cho xong.
“Là Hướng Cương chở em về.” Nàng đem thức ăn đến phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc tuyên bố.
Lăng Vân chỉ là nhíu mày, không có hé răng.
Mạt nhăn nhó bước đến một cái ghế dựa vài, bức xúc đến trước mặt hắn: “Lãn ca, anh không phải đã nói, anh ấy phải ở Đài Bắc xử lý sự tình, tạm thời sẽ không trở về sao?” Nàng chất vấn, trong lòng có điểm khó chịu.
“Chuyên ở Đài Bắc đã xử lý thỏa đáng.” Lăng Vân bình tĩnh trả lời, ngón tay thon dài lấy chiếc đũa, săn sóc đưa đến trước mặt thê tử, chiếu cố cẩn thận.
Lăng Lung trừng lớn ánh mắt.
“Vậy là anh biết anh ấy trở về?”
“Biết.”
“Vậy tai sao anh không nói cho em biết?” Nàng tức giận oa oa kêu to.
“Tại sao phải nói cho em biết?” Lăng Vân hỏi lại.
“Như thế em mới có thể đào tẩu trước.”
Ô ô, không phải nói huynh muội là đồng lòng sao? Vì sao rõ ràng là cùng chung cha mẹ chung một dòng máu, Lăng Vân lại một chút cũng không hiểu ý nàng?
Oa Oa đang cúi đầu ăn mỳ, tao nhã hạ chiếc đũa xuống, trên mắt thoáng hiện lên ý cười. “Đúng rồi, chị có nghe mẹ đề cập qua, Hướng Cương lần này trở về, là vì tham gia cuộc xem mắt tuần này.”
“Xem mắt?” Nàng hơi hơi sửng sốt, nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ nghĩ, tiếp theo lại mãnh liệt lắc đầu. “Tên đó ở Đài Bắc khẳng định có nhiều nữ nhân đến độ đếm không hết, làm sao còn cần đi xem mắt?”
Hướng Cương tuy rằng đáng giận, nhưng là mị lực nam tính xác thực chân thật đáng tin. Chỉ bằng khuôn mặt tuấn suất của hắn, khí lực cao lớn rắn chắc, hơn nữa nói về tài khoản trong ngân hàng, nhất định sẽ có rất nhiều nữ nhân dùng trăm mưu ngàn kế, tranh giành lấy hắn.
Nói không chừng hắn đã chán ăn nhưng cô gái lòe loẹt ở Đài Bắc, muốn thay đổi khẩu vị, mới dời đi sự chú ý, chuẩn bị trở về lừa gạt những cô gái ngây thơ ở trấn nhỏ này.
“Anh không có cô gái nào ở bên cạnh.” Tiếng nói thuần hậu, đột nhiên vang lên ở phía trên đầu nàng.
Nàng kinh hồn hoảng vía, nuốt xuống tiếng thét chói tai vọt tới bên miệng, vội vàng xoay người sang chỗ khác, mắt kinh hoàng nhì thấy một bức tường to lớn, không biết là từ lúc nào đã đến bên cạnh thân thể của nàng đứng vững, dựa vào thật gần thật gần.
Ách, không đúng, không phải tường -- nàng hơi chút thối lui về phía sau một chút, mắt ngước lên trên ngắm, mới xác định thân phận chân chính của quái vật lớn này --
Quả nhiên là Hướng Cương.
“Anh luôn thích làm tôi sợ sao?!” Lăng Lung tức giận chất vấn, nhanh chóng nhảy lùi về phía sau, không muốn cùng hắn ở gần sát như vậy.
khiêu khai, không nghĩ cùng hắn đứng ở cùng khối chuyên thượng.
Nếu có thể, nàng thậm chí không muốn cùng hít thở chung một bầu không khí với hắn!
“Không” Hướng Cương lộ ra mỉm cười sâu xa khó hiểu. “Anh thích làm chuyện khác hơn.” Tầm mắt u ám, nhìn từ gương mặt đang tức giận chuyển sang đỏ hồng, sau đó kéo xuống, một đường quét qua những đường cong dưới bộ quần áo, không bỏ sót chi tiết nào.
Vẻ mặt của hắn làm cho trái tim của nàng nhảy dựng, bản năng biết, tốt nhất đừng nên tiếp tịc hỏi, hắn thích làm rốt cuộc là cái gì.
Nhưng mà, suy nghĩ kĩ lại, hắn thích làm chuyện gì với nàng cơ chứ?
“Không phải anh đã trở về nhà rồi sao?’ Nàng không khách khí hỏi.
“Anh bỏ xe ở nhà, sau đó đi đến đây.”
Hướng Cương thoải mái ngồi xuống, trả lời đương nhiên, giống như nơi này mới là nhà của hắn, mà Hướng gia chỉ là nơi hắn dùng để đổ xe.
Đáng chết, lúc nãy nàng nên khóa chặt cửa mới đúng.
Không khí dày đặc mùi thức ăn thơm ngát hấp dẫn Hướng Cương chú ý, hắn quay đầu đi, thấy bát nấm chưng tương kia, lập tức hai mắt sáng ngời.
“Nhìn thấy hình như rất ngon.”
Hắn khát vọng nói, không chút nào giấu diếm mơ ước đối với thức ăn.
Oa Oa nở nụ cười ngọt ngào nhìn hắn, nhìn vừa vô tội vừa nhu nhược.
“Không phải anh muốn tranh thức ăn với tôi chứ?”
“Tôi làm sao dám?” Hai tay hắn giơ cao, đem ánh mắt chờ mong chuyển hướng Lăng Lung.
“Tôi chỉ nấu một chén.” Vẻ mặt nàng vô tội.
Hướng Cương lộ ra mỉm cười mê người.
“Không quan hệ, anh có chuyện muốn cùng Lăng Vân thương lượng, nghỉ ngơi vài giờ, bữa tối phải làm phiền em rồi.” 」 Nói lễ phép, kỳ thật là bỏ qua bữa tiệc tối này, hắn nhất định phải ăn.
Tên da mặt dày!
Ngay cả xuyến mắng thiếu chút nữa phun ra cánh môi, nhưng ngại anh trai đang có mặt ở đây, hơn nữa chị dâu đang mang thai, không thể nghe những câu quá mức ‘kích động’ như thế, chỉ có thể xiết chặt nắm tay, miễn cưỡng đem những lời này đều nuốt trở lại trong bụng.
Đuổi không đi khách không mời mà đến này, nàng đơn giản tự tìm đường đi cho mình, xoay người bước đi đến túi tiểu thuyết ở góc tường kia, không thèm lên tiếng, tiêu sái trở vào phòng bếp, cự tuyệt cùng hắn sống