The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.

thế, quen biết à?”
Bách Sanh hạ mi, bình ổn cảm xúc “Ừa.” Tiểu Liêu đột ngột xuất hiện ở đây chắc không thể là trùng hợp, chắc chắn là có sắp đặt sẵn. Có thể Tiểu Liêu là ai đối phương đều biết rõ, cho nên càng giấu càng không ổn.
Doãn Thịnh đứng dậy, chậm rãi tiến đến chỗ Tiểu Liêu, trong tay nó vẫn đang cầm bình Rafeal. Nó nhìn người đang chắn trước mặt, theo bản năng là muốn lùi lại phía sau. Nhưng phía sau lại là bàn trà thủy tinh không thể lùi lại.
Doãn Thịnh nhìn nó chăm chú “Bộ dạng rất được.” Sau đó nhìn Bách Sanh “Là dạng tôi thích.”
Con ngươi nâu trong mắt Bách Sanh bỗng trầm xuống, khóe miệng cười nhẹ “Cô ta là đứa chậm phát triển, không ngờ Thịnh ca lại thích dạng như vậy.”
Doãn Thịnh nhún vai, đưa tay sờ lấy má Tiểu Liêu, Tiểu Liêu hướng sang trái lui vài bước “Cái gì?”
Bách Sanh nhắm chặt 2 mắt, nhìn động tác của Doãn Thịnh. Doãn Thịnh thở dài “Tiếc vậy, bộ dạng đẹp như vậy, mà chậm phát triển à …. Tôi vẫn chưa thử qua nha.” Gã cuối người cố ý kề sát Tiểu Liêu nói “Không biết …. có hiểu hay không … cái gì kêu là … “làm tình”? Biết không? Nếu không biết, anh sẽ dạy cho, rất là thú vị?”
Tiểu Liêu trừng mắt nhìn hắn, tức giận dồn nén trong lòng, nó cố đẩy Doãn Thịnh ra, toan chay ra khỏi đó, nhưng Doãn Thịnh đã kịp nắm lấy tay nó, gã cười thuận thế đẩy người nó xuống ghế “Chạy đi đâu?”
Bách Sanh bỗng nhiên đứng dậy, tay đặt trong túi quần rút ra “Phản ứng như vậy, thật không hợp với anh đâu?” Doãn Thịnh làm như vậy thật sự là đang muốn thử xem phản ứng của hắn mà.
Doãn Thịnh cười mãn nguyện nhìn Bách Sanh “Quả nhiên là thông mình, tôi rất thích nói chuyện với người thông minh.” Gã ngồi xuống ghế sofa “Nhưng mà … cô ta là con gái Vinh Hưởng, quan hệ của tôi và Vinh Hưởng … tôi cũng không nghĩ rằng hôm nay … cô ta có thể an toàn bước ra khỏi đây.”
Tiểu Liêu nhìn về phía Bách Sanh, Bách Sanh cũng nhìn nó, trong mắt nó Bách Sanh nhìn thấy nó đang sợ hãi, hắn tính sao cũng không tính được tình huống như thế này.
Doãn Thịnh sờ sờ cằm “Nhìn biểu hiện của cậu … tôi không thể tìm cô ta làm cái đó rồi, nhưng … Vinh Hưởng là kẻ thù của tôi, thù tôi không thể không báo.” Nói xong, Đao Ba Trạch kế bên lôi ra một con dao Thụy sĩ, tuốt con dao ra từ trong vỏ. Ánh dao sắc lẹm lạnh buốt lóe lên, Bách Sanh chỉ cảm thấy hô hấp cứng lại. Hắn nhìn Đao Ba Trạch từng bước tới gần Tiểu Liêu, chân bất giác bước lên trước một bước.
Lâm Duệ âm thầm kéo hắn lại, lắc đầu.
Bách Sanh biết nếu bây giờ hắn ra tay, thì coi như Doãn Thịnh đạt được mục đích. Sự sắp xếp mấy năm qua coi như hỏng bét. Đối phương hiển nhiên chính là chờ hắn tự vạch mặt, lúc đó sẽ không cần nể mặt Đường Hữu Thiên, trực tiếp đá đi.
Nhưng mà hắn nhìn thấy Tiểu Liêu từng bước từng bước lui về 1 góc sofa. Ánh mắt hoang mang hoảng sợ, lòng hắn đau nhói lên.
Doãn Thịnh nhìn hành động của Bách Sanh, gã thật muốn xem hắn có thể chịu đựng được đến bao lâu “Đừng lo lắng, chỉ là 1 vài vết dao trên mặt thôi, không chết được đâu.”
Bách Sanh biết Vinh Hưởng từng đối phó tình nhân của Doãn Thịnh như thế nào. Doãn Thịnh bây giờ muốn đem cái nợ này đổ lên đầu Tiểu Liêu. Hắn nhìn thấy Tiểu Liêu hướng mắt nhìn mình, ánh mắt sợ hãi mong chờ sự giải thoát từ hắn. Hắn buộc miệng nói ra “Đợi đã.”
Doãn Thịnh nhếch môi, cuối cùng đã nhịn không được?






Địa Ngục
Bách Sanh đi đến trước Đao Ba Trạch, cầm lấy dao trên tay gã, xoay người nhìn Doãn Thịnh nói “Nếu như muốn thử tôi, tôi không làm ra vài kiểu cho anh xem chắc anh không hài lòng. Phải nhờ người khác, chi bằng để tôi tự ra tay.”
Chỉ là cái xoay người nhẹ nhưng với hắn giờ phút này lại vô cùng khó khăn. Ngay lúc này khi xoay người lại hắn chẳng còn dũng khí để nhìn vào cảm xúc trên mặt nó. Nhìn Tiểu Liêu dần xuất hiện trước mặt hắn, tâm trí hắn như là bị ngàn dao xé rách, hắn ngồi xổm trước mặt nó, nhẹ nhàng vuốt mặt nó “Dịch Tiểu Liêu, tại sao em không thể ngoan 1 chút!”
Tiểu Liêu cắn chặt môi, hốc mắt cảm thấy chua xót, ngón tay rung rẫy nắm lấy tay hắn “Bách Sanh … em sợ.”
Bách Sanh cảm thấy hốc mắt mình thật khó chịu, chua chát, ngón tay bị nó cầm lấy tựa hồ mất hết sức lực, cầm cây dao trong tay mà cứ như cầm thứ gì nặng đến ngàn cân, nâng vài lần mới nâng được, tiếng nói hắn cực nhỏ “Tiểu Liêu, chịu đựng 1 chút … anh lập tức đưa em về nhà.”
Tiểu Liêu không có phản ứng gì, hơi thở phà vào lòng ngực hắn. Lâm Duệ vội vàng giúp hắn mở cánh cửa xe, Bách Sanh ôm Tiểu Liêu ngồi ở sau xe. Lâm Duệ dặn dò những người khác đừng theo, cậu tự ngồi vào buồng lái xé, lái xe rời đi.
Bách Sanh lấy áo bao bọc bên ngoài nó ra, cả lưng của Tiểu Liêu toàn vết màu. Tay hắn lúc đó như co rút giữa không trung, không dám đụng vào nó, hắn ôm chặt lấy nó. Tiểu Liêu rên lên những âm thanh nho nhỏ. Bách Sanh vội vàng buông tay ra.
Tiểu Liêu mơ hồ mở mắt … nhìn thấy vẻ mặt lờ mờ của người trước mặt, nó khẽ nhắm mắt lại lần nữa. Cảm giác được 1 chất lỏng nóng hổi rơi xuống khóe môi mình, nó vươn lưỡi ra