Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.

anh gọi nó, nhìn nó nãy giờ không nói gì.
Tiểu Liêu hồi hộp vặn ngón tay, ánh mắt chờ mong khi nhìn thấy Bách Sanh ấm ức khó nói, hắn kiềm nén nửa ngày, cuối cùng nói một tràng dài “Dịch Tiểu Liêu sau này phải thành thật ngoan ngoãn ở ký túc mà học bài, đọc sách dùm anh. Mẹ anh đã tạo điều kiện cho em học hành dễ dàng rồi, nên phải cố gắng …. không được phép đến cái nơi như Thịnh Thế, cũng không được phép đến Cầm Tinh, bạn học kia của em mà đến kiếm em nhờ giúp làm thêm thì nhất định phải từ chối nghe chưa?”
Tiểu Liêu trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, nhếch môi, đây là hậu quả của việc nhịn nói. Hoặc là không nói, đến lúc nói liền là 1 lèo, đến tạm dừng chấm câu cũng không thấy.






Thăm Dò
Bách Sanh nhìn bản điều tra mà Lâm Duệ giao, suy nghĩ nhẹ buông xuống.
Lâm Duệ không đoán được ý của Bách Sanh, tư liệu là do cậu tra đương nhiên biết nội dung trong đó là gì. Chỉ là cậu không biết Bách Sanh và người tên Dịch Tiểu Liêu đó rốt cuộc có quan hệ gì. Xem ra quan hệ của nha đầu đó với Bách Sanh cũng không đơn giản. Nhưng mà lâu nay không thấy Bách Sanh đi tìm cô ta, nếu nói là tình nhân, thật không giống lắm.
Lâm Duệ mở miệng, cẩn thận quan sát sắc mặt Bách Sanh “Không ngờ Vinh Hưởng khi còn trẻ lại có đoạn tình như vậy, thật sự là cầm thú mà.” Thấy Bách Sanh không có phản ứng gì đặc biệt, Lâm Duệ tiếp tục nói ra những gì trong lòng mình đang hoang mang suy nghĩ “Nhưng mà cô Dịch Tiểu Liêu này nhìn sao cũng không giống có vấn đề, chẳng phải nói là có huyết thống quan hệ thì khi sinh con đứa nhỏ sẽ bị bất thường sao?”
Bách Sanh quát mắt liếc cậu, nắm lấy mớ tài liệu bỏ vào ngăn kéo dưới cùng “Mục tiêu của chúng ta là Doãn Thịnh, Vinh Hưởng chỉ là cầu nối, mặc kệ hắn làm cái quái gì, cậu cũng không cần quan tâm.”
Bách Sanh kiên nhẫn nhìn cô, vẻ mặt vẫn điềm đạm như gió “Vậy, cậu làm cái này, ba cậu … không ý kiến à?”
Bách Sanh sờ sờ cằm nhíu mày “Ba năm trước đã bị ông ấy đuổi ra khỏi nhà, ba năm nay đều đi theo Đường Hữu Thiên, bây giờ … việc dưới tay ông ta điều giao cho tôi.”
Lâm Lâm buông nhẹ mi, Đường Hữu Thiên cô cũng có biết, theo Doãn Thịnh lâu như vậy, tuy rằng nhiều người cô vẫn chưa gặp qua nhưng những tên tuổi vang dội như sét đánh bên tai thì làm thế nào mà không biết được. Bách Sanh thật sẽ vứt bỏ cái danh hiệu thiếu gia nhà thị trưởng an nhàn mà đi theo Đường Hữu Thiên sao, điều này khiến cô cảm thấy mâu thuẫn. Phải biết, Đường Hữu Thiên con người này Doãn Thịnh cũng phải nể lão vài phần.
Cô dập tắt điếu thuốc đã được đốt hơn 1 nửa “Cậu có thể được Đường Hữu Thiên tín nhiệm, xem ra cũng có chút năng lực.”
Bách Sanh bày ra bộ dáng từ chối bình luận “Tốn 3 năm, không có chút thành tựu thì sao gọi là Dịch Bách Sanh.”
“Vậy, cậu tìm mình là muốn gì?” Lâm Lâm đại khái đoán được ý của Bách Sanh, nhưng vẫn muốn nghe thử coi hắn nói gì.
Bách Sanh không thích Lâm Lâm trong bụng đã biết nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra không biết gì, hắn đặt tay ở đầu gối “Nói với Doãn Thịnh, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, nếu còn nghi ngờ tôi, cứ trực tiếp mà tìm hỏi Thiên ca, tôi không có nhiều thời gian tiếp hắn đâu.”
Lâm Lâm nhìn bộ dạng Bách Sanh, bất đắc dĩ cười, thanh âm cũng có chút khàn khàn “Bách Sanh hay lắm, tại sao phải dấng thân vào vũng bùn này, lún quá sâu, kết quả là bị xoáy vào trong vòng xoáy đó … hoặc là chìm hẳn trong đó.”
Hai người cùng lúc rơi vào khoảng lặng của bản thân, Bách Sanh nhìn thấy sự giằn co trong mắt cô. Trong lòng bỗng cảm thấy, người này …. có lẽ vẫn còn lương tâm. Lúc cần thiết, không chừng còn có thể lợi dụng. Hắn thưởng thức điếu thuốc trong tay mình “Vậy còn cậu?”
“Mình…” Lâm Lâm cười khổ “Mình là cam tâm tình nguyện, cái gì đạo đức lương tri, không đáng 1 xu” ở cùng với gã … cho dù là lao ngục, cô cũng có thể chịu đựng.
Lâm lâm cho rằng Doãn Thịnh nhử Bách Sanh xem có lo lắng như gã nghĩ không? Mà cô lại không hề nghĩ rằng, sau khi gã nghe xong lời cô nói, trên mặt vẫn là vẻ suy ngẫm “Xem ra cậu ta sốt ruột rồi, Dịch Bách Sanh cũng không phải là loại người có kiên nhẫn gì, còn non lắm.”
Doãn Thịnh ôm cô từ phía sau “Tại sao không hỏi anh vì sao không muốn hợp tác với hắn?”
Lâm Lâm nhắm 2 mắt lại, cảm nhận tay gã chuyển động trên người mình “Anh muốn tự nhiên sẽ nói.”
Gã có vẻ vừa lòng, nói nhỏ vào tai cô “Càng ngày càng hiểu chuyện.”
Lâm lâm không hiểu rốt cuộc trong đầu gã đang nghĩ gì, không nói gì lẳng lặng trở mình đưa lưng về phía gã, nhắm mắt lại định ngủ.
Lâm lâm co người, mặc kệ ngón tay hắn chậm rãi thâm nhập, hô hấp của Doãn Thịnh lại bình tĩnh có lực, không có một chút bất ổn “Cậu ta không phải là nằm vùng thì thôi, nếu là nằm vùng, chẳng phải là rất thú vị sao.”
Hai mắt Lâm Lâm híp lại, có chút mơ màng, sương khí dày đặc nơi bí mật. Doãn Thịnh chính là có bản lĩnh như vậy, cho dù là thời khắc vốn nên say mê chìm đắm, gã cũng có thể bình tĩnh tự kiềm chế, nhìn người bên dưới trong bộ dạng cầu xin phục tùng.
“Chuyện ba năm trước đây, tôi sẽ k