XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.

g đáy lòng hắn. Bách Sanh cầm lấy 1 mãnh thủy tin tự rạch vào mu bàn tay mình, 1 chất lỏng màu đỏ sẫm chảy ra, máu Tiểu Liêu chính là như thế này từng giọt từng giọt chảy trong lòng hắn.
Bách Sanh mệt mỏi, ngã lưng trên sofa … lần này … mọi chuyện thật sự đã kết thúc.
Dịch Tiểu Liêu từ nay về sau, không còn là Dịch Tiểu Liêu của hắn nữa rồi.






Ngụy Trang
Thiên Bắc cho đậu xe, rồi đến sau xe lấy mấy bộ quần áo anh vừa mang về cho Tiểu Liêu, sau đó tiến vào nhà trọ. Quay đầu nhìn lại, cảm thấy có cái gì đó là lạ, vậy thôi… sau đó lại tiếp tục bước dường như không có chuyện gì.
Anh làm cơm cho Tiểu Liêu, dùng cơm với nó xong, liền thu dọn rồi rời khỏi đó, đi đến chỗ diễn tập gần nhất của đội. Anh thật sự có rất ít thời gian để chăm nó, nhưng nếu để nó 1 mình anh lại không yên tâm, đang nghĩ có nên tìm 1 y tá để chăm sóc cho nó không.
Lên xe Thiên Bắc bắt đầu khởi động máy, từ trong kính chiếu hậu nhìn về đoạn được lúc nãy, lúc này mới biết được bất an lúc đầu đến từ đâu.
Bách Sanh ấn cửa sổ xe xuống, nhìn người đứng bên ngoài sắc mặt không biến đang chăm chăm nhìn hắn, bị phát hiện cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại trong lòng như trút ra được thứ gì đó, nhẹ nhàng thở ra.
Thiên Bắc không trả lời nó, vẫn tiếp tục làm việc.
Tiểu Liêu ngượng ngùng quay trở lại phòng khách xem ti vi, tay phải vẫn dùng sức không nổi, chỉ có thể dùng tay trái, ấn điều khiển cũng không được linh hoạt. Thiên Bắc đi tới ngồi bên cạnh nó. Tiểu Liêu thấy anh đang nhìn mình, tay vừa đổi đài vừa hỏi “Sao vậy?”
“Vết thương … còn đau không?”
Tiểu Liêu nhìn vào ánh mắt đen láy của anh đang chăm chú nhìn băng gạt trên tay mình, trên mặt ngoại trừ vẻ lo lắng còn có chút u sầu. Tiểu Liêu buồn cười, ngó anh “Ngày nào cũng hỏi, thật phiền.”
Thiên Bắc chăm chú nhìn nó, rất lâu sau mới thấp giọng hỏi “Tiểu Liêu, có giận Bách Sanh không?”
Tiểu Liêu vẫn ngồi chăm chú vào màn hình ti vi, trên mặt như không có phản ứng gì. Anh nghi ngờ không biết nó có nghe thấy lời anh hay không. Người bên cạnh vẫn như thế vừa xem tivi vừa khoa trương cười thật lớn, sau đó còn nói với anh “Anh xem kìa, người đó, thiệt mắc cười.”
Thiên Bắc đóng mắt, không hỏi lại lần nữa.
Lúc sau anh đứng lên đi vào phòng bếp, đi ngang qua người nó. Nó mới hít sâu 1 hơi không giả vờ nhìn màn hình ti vi nữa.
Hai người ăn cơm chiều xong, Thiên Bắc cũng không lập tức rời đi, Tiểu Liêu xem ti vi đến mệt rồi ngủ. Thiên Bắc đứng ở ban công nhăm 1 điếu thuốc. Còn Tiểu Liêu nằm trên giường thất thần ngó trần nhà ngẩn người.
Mấy ngày sau đó, vẫn giống thế Thiên Bắc vẫn mặc quân phục đến, anh đến tầm khoảng 4, 5 giờ chiều, ở vài giờ rồi đi, nó cũng không hiểu lắm. Chỉ cảm giác giấc ngủ mình gần đây không ngon lắm, mỗi đêm đều nằm mơ, trong mơ dường như ngửi được vị chanh nhàn nhạt. Đêm khuya giật mình, có khi mùi vị ấy tràn ngập cả chóp mũi, thậm chí ngay cả cạnh giường cũng nghe được mùi hương đó.
Mãi đến nửa tháng sau, Thiên Bắc mởi trở lại bình thường, mặc đồ mùa hè, không còn quái lạ mặc quân phục trong nhà nữa.
Có điều từ hôm đó, trong mơ nó không còn nghe thấy mùi hương đó nữa.
*
Tiểu Liêu ở nhà trọ với Thiên Bắc gần 2 tháng, trường học cũng gửi thư mời, Tưởng Mạch không dám nói với nó, cũng may là vết thương không sâu lắm, quá trình hồi phục của nó cũng coi như là tốt.
Vinh Hưởng cũng mau chóng nhận được tin, thường lui tới thăm nó, vẻ mặt rất lo lắng, nhưng lại bị gương mắt giận dữ của nó đuổi đi.
Khi Tiếu Nguyệt đi vào nhà trọ của Thiên Bắc, Tiểu Liêu có chút bất ngờ, đứng ở cửa không biết có nên cho cô vào hay không.
Sắc mặt Tiếu Nguyệt không tốt lắm, nhìn miếng băng gạt trên cánh tay Tiểu Liêu hốc mắt bắt đầu đỏ lên “Tiểu Liêu mình thật sự xin lỗi, mình không biết mọi chuyện sẽ như vậy.”
Tiểu Liêu mím môi vẫn đứng ở chỗ đó không hé răng. Sự tình đến nông nỗi này, dù cho có ngu cỡ nào cũng biết được Tiếu Nguyệt sánh vai gì trong đó. Chỉ là không biết bản thân mình tại sao lại bị cuốn vào vòng xoáy đó, là do quan hệ với Bách Sanh, hay là do quan hệ với Vinh Hưởng.
Nhưng điều nó không hiểu nhất chính là nó đối xử với Tiếu Nguyệt thật lòng như thế, tại sao cô ta lại đẩy nó vào tình huống như thế này.
Tiếu Nguyệt nắm bao tay mình, suy nghĩ rất lâu không dám nhìn thẳng vào Tiểu Liêu “Lúc ấy, quản lý tìm mình nói là chỉ cần làm cho cậu chịu làm trong ca đó thì lương tháng đó của mình sẽ được nhân đôi. Ngoài ra, còn thưởng thêm cho mình 1 vạn … mình … mình …” Cô ngập ngừng “Cậu biết bệnh tiểu đường của ba mình đã đến kỳ cuối, mình không còn cách nào, tiền thuốc men ép mình thở không nổi. Nếu vứt bỏ hết, mình thật làm không được. Mình cái gì cũng không có, chỉ có ba thôi. Ba vất vả nuôi mình, chưa từng được hưởng phúc ngày nào.”
Tiểu Liêu thấy bả vai nhỏ của cô đang run lên, trong lòng cảm thấy đặc biệt khó chịu. Gia đình Tiếu Nguyệt thế nào không phải nó không biết, cho nên cứ động lòng trắc ẩn mà giúp cô ta, cuối cùng còn khiến bản thâ