Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
đã bị ma ám. Bởi vì chỉ có lý do này mới có thể giải thích chuyện nó vẫn yêu Bách Sanh. Trong mắt người đó, trong lòng hắn làm gì có vị trí nào lưu giữ bóng hình nó. Rốt cuộc nó muốn bản thân phải gặp tình huống thế nào nữa mới chấp nhận buông tay. Trong lòng hắn, hắn muốn cái gì, nghĩ cái gì … nó đều không biết, không hiểu.
Nhưng mà những ký ức của đêm đó đều lưu lại trên lưng. Chất lỏng nóng bỏng mà nó mơ hồ cảm nhận được trên mặt mình lúc đó có phải thật không, hay chỉ là 1 giấc mơ? Bách Sanh … con người máu lạnh như vậy, làm sao khóc vì nó?
Những gì Thiên Bắc làm cho nó tuyệt không thua kém Bách Sanh. Tuy nó ngu ngốc nhưng cũng nhận thấy được những gì Thiên Bắc đã làm mấy năm nay, đây có phải hay không chính là báo ứng? Là báo ứng nó đã phụ lòng Thiên Bắc. Nếu là báo ứng, vậy nó tác thành cho Thiên Bắc, thì ai sẽ tác thành cho nó?
Bách Sanh đã để lại trên người nó không biết bao nhiêu dấu tích, tất cả đều là khắc cốt ghi tâm. Không nói việc quá xa, chỉ tính hiện tại, 17 mũi kim khâu trên lưng, 10 mũi trên cánh tay. Miệng vết thương lần này thật ra bao giờ mới khép lại được? Không giống với vết thương nhỏ trên tránglúc 7 tuổi, cũng không giống như dấu răng năm nó 15 tuổi … Lần này thời gian đủ lâu để nó nhở kỹ Bách Sanh làm sao lưu lại những thứ đó.
Khi Thiên Bắc quay về, quả nhiên trên tay cầm nước hoa quả, bên trong có những múi bưởi nhỏ mà Tiểu Liêu rất thích. Hắn cẩn thận nâng nó ngồi dậy, Thiên Bắc mút từng muỗng nhỏ đút cho nó ăn.
Di động của Thiên Bắc để trên bàn rung lên, Thiên Bắc dừng động tác đang làm lại chỉ 1 giây, tiếp theo vẫn tiếp tục cho đút cho nó ăn, Tiểu Liêu cầm tay anh mỉm cười “Không sao đâu, có việc thì đi trước đi.”
Thiên Bắc cầm lấy di động, nhìn tên chớp nháy trên màn hình, ấn nghe thì bên kia là giọng Bách Sanh truyền đến “Tôi ở Thịnh Thế.”
Bách Sanh nói xong liền cúp điện thoại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt di động, trong lòng tắc loạn, cái gì nghĩ cũng không rõ ràng.
Thiên Bắc nhìn lấy màn hình đen kịt, hạ mi, 2 tròng mắt đen thay đổi trong tức khắc.
“Thiên Bắc.”
“Sao?”
“Thiên Bắc, đừng làm chuyện khờ dại.” ánh mắt trong suốt của nó tựa hồ như xuyên thủng suy nghĩ của anh.
“Anh biết chừng mực.” Thiên Bắc không thích Tiểu Liêu lại tinh lanh như thế, anh không hiểu Tiểu Liêu, lại càng không hiểu Bách Sanh. Anh chỉ biết, nếu anh yêu 1 cô gái, thì sẽ không nỡ nhìn cô ấy bị thương, cũng không nỡ buông tay để cô ấy tự sinh tự diệt.
Hôm đó Bách Sanh bỗng nhiên gọi điện cho anh, nói chờ anh tại nhà trọ. Mãi đến lúc đó anh mới biết Bách Sanh đã về thành phố N. Buồn cười nhất là Tiểu Liêu bị thương nặng như vậy mà Bách Sanh chỉ cho người đưa nó đến đây, thậm chí ngay cả 1 lời bàn giao cũng không có. Tiểu Liêu tuy chỉ là con gái nuôi của nhà họ Dịch, nhưng mà cũng là được nuông chiều từ nhỏ, cả nhà đều rất cưng chiều, thương tích nặng như vậy, lần đầu anh mới nhìn thấy.
*
Thịnh Thế từ trước đến giờ vẫn náo nhiệt, ở đây dưới màn đêm đen kịt. Những ánh sáng xa hoa, viễn vong, những ân thanh nhức óc đinh tai bị ngăn chặn bởi 1 cánh cửa. Thiên Bắc vào phòng, liền thấy 1 cô gái chân dài ngồi xà bên cạnh Bách Sanh. Bách Sanh cùng cô đang thấp giọng nói cười.
Thiên Bắc ngồi ở cách hắn không xa, ngã nghiêng ly rượu trong tay mình từ từ uống.
Bách Sanh siết chặt eo của cô gái đó “Tiếp tục đi.” Chiếc áo sơ mi cổ rộng như tôn lên cơ ngực càng thêm hấp dẫn dưới ánh đèn mờ ảo.
Thiên Bắc không thể tin được, 3 năm sau gặp lại Bách Sanh lại trong tình huống như thế này. Giờ phút này Bách Sanh chỉ khiến anh cảm thấy thật xa lạ. Hiện bây giờ Bách Sanh chỉ là 1 nam nhân đang cố phô trương sức hút đàn ông của mình. Hắn đặt 1 tay ở sofa, tư thế vẫn hiên ngang, liếc nhìn như muốn đàn áp người đối diện “Sao thế, giận rồi à?”
Thiên Bắc cười nhẹ “Anh muốn tôi nói với cô ấy?”
Bách Sanh bĩu môi nhẹ nhàng lắc đầu “Ba năm trước tôi đã nói rồi, không thể bên cô ấy, nếu muốn tốt có cô ấy thì mang cô ấy tránh xa tôi ra.”
Thiên Bắc hí mắt, ánh mắt sắc bén “Trước đây, tôi cho rằng trong lòng cô ấy có anh, tôi cướp không được. Bây giờ tôi thay đổi chủ ý, tim cô ấy, tôi cướp không được… nhưng mà người, nhất định phải lấy.”
Ở trong căn phòng âm u tối mịt, Thiên Bắc không thể thấy rõ được sắc mặt của Bách Sanh, có lẽ hắn vẫn thản nhiên cười, bộ dạng lạnh lẽo cô độc “Thế à, tốt quá rồi.”
Đường cong trên mặt Thiên Bắc như căng ra, tay nâng ly rượu “Tôi thật sự không hiểu, 2 người chúng ta cùng chung dòng máu, gương mặt giống nhau như đúc, nhưng sao màu sắc con tim lại hoàn toàn trái ngược.”
Bách Sanh nghiêng mặt nhìn anh “Không biết à? Đứa em trai mà tôi thương nhất à … bởi vì … từ nhỏ người không được yêu thương … là tôi.”
Thiên Bắc đi rồi, Bách Sanh vẫn ngồi trong phòng, mọi người đều nghe rõ. Lâm Duệ đứng ở cửa thở dài, cách âm như thế nào mà bên trong nói gì bên này đều nghe được thế này, Lâm Duệ nhẹ thở dài.
Bách Sanh đem tất cả những thứ trên ghế, những vật dụng thủy tinh tất cả hung hăng đá ra hết như thể muốn xua đi tất cả những phiền muộn tron