Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

gô đáng yêu đó. Trong đám người đông như vậy, nhưng hắn chỉ cần liếc mắt là đã có thể nhìn thấy nó.
Nó đi ngược hướng với hắn, suốt dọc đường chỉ nhìn phía trước, trên mặt không biểu hiện chút cảm xúc của niềm vui. Bách Sanh nhìn theo hướng nó đi thì biết nó đang đi về Dịch gia. Bách Sanh nhắm mắt lại, hồi tưởng lại hình dáng nó qua kính chiếu hậu còn lãng vãn trong đầu. Hắn nhớ nó, nhớ nó đến phát điên. Thế nhưng khoảng cách gần như thế, cũng không dám đi qua chào nó, thậm chỉ ngay cả tới gần 1 chút nửa hắn cũng không dám.
Không biết qua bao lâu, trên cửa xe của Bách Sanh phát ra tiếng gõ. Bách Sanh trợn mắt, chậm rãi nghiêng đầu về cửa sổ. Mái tóc dài của Tiểu Liêu đang bay trong gió, hai mắt trong vắt nhìn vào trong xe. Tuy là bên ngoài căn bản là không thể nhìn thấy bên trong nhưng mà hắn lại mơ hồ cảm giác được, ánh mắt đó đang nhìn thẳng vào mắt hắn.
Bách Sanh mở cửa xuống xe, đột nhiên cảm thấy bản thân có chút hồi hộp. Thậm chí là không biết làm sao mở miệng nói chuyện, chỉ biết cuối đầu. Con ngươi không di chuyển nhìn chằm chằm vào Tiểu Liêu.
Tiểu Liêu không nhìn hắn, tầm mắt như phiêu về xa xôi, tiếng nói rất rõ ràng “Gần đây, không giả làm Thiên Bắc nữa à?”
Thì ra là nó đều biết, Bách Sanh vẫn chăm chú nhìn vào mắt nó. Cho dù nơi đó, cơ hồ là không có hắn “Không quen mặc quân trang.”
Tiểu Liêu nhìn hắn 1 cái, tim hắn bỗng căng thẳng. Từ trong đôi mắt nó bây giờ, hắn thật sự nhìn không thấu là nó đang nghĩ gì, nó hận hắn, nhất định là vậy. Tiểu Liêu hất mày “Anh chỉ thích hợp, làm lưu manh.”
Bách Sanh sững 1 chút, trong lòng hiện lên chút ấm áp. Giờ phút này hắn cảm thấy nó đáng yêu cực kỳ nhưng cũng làm cho hắn đau lòng cực kỳ. Bách Sanh nắm lấy bả vai nó nhét vào trong xe.
Bách Sanh khởi động xe, chỉ nói 1 câu “Đi ăn cơm với anh.”
Tiểu Liêu không nói gì, chỉ lặng yên ngồi. Trong lòng nhẹ thở dài, thật ra bản thân nó rốt cuộc muốn cái gì vậy? Đi xa như vậy rồi, đột nhiên theo bản năng quay đầu nhìn lại, thấy 1 biển số xe quen thuộc. Tại sao không trốn ra xa, mà lại từng bước từng bước đến gần. Chẳng lẽ đến bây giờ, còn muốn cùng hắn có gút mắc gì sao? Lần đầu hắn xuất hiện ở nhà trọ của Thiên Bắc là nó đã biết là hắn, mùi hương của hắn, lẽ nào nó không nhận ra. Nhưng bản thân lại thản nhiên phối hợp cùng hắn diễn trò. Cho đến sau này hắn không xuất hiện nữa, bản thân lại cảm thấy trống trãi.
Bách Sanh đưa nó vào 1 nhà hàng, trong 1 căn phòng, 2 người ngồi đối diện. Lúc ăn cơm hắn cố ý gấp những món ăn nó thích để vào trong bát nó. Tiểu Liêu rất thích ăn bắp, liền mượn phục vụ 1 cái muỗng, lấy những hạt bắp vàng trộn đều với cơm đưa tới trước mặt nó.
Tiểu Liêu cầm muỗng múc từng muỗng ăn, Bách Sanh nhìn tay phải của nó, cảm thấy không có biểu hiện không thoải mái, mới cầm đũa của mình ăn.
Ăn cơm xong Bách Sanh không có đưa Tiểu Liêu trở về, lái xe trực tiếp đưa nó đến con sông vào đêm giao thừa năm đó. Trời đã tối rồi, đèn xe cũng tắt, cả con sông đều im ắng, chỉ còn tiếng kêu âm ĩ của những chú ếch. Hai người đều đắm mình trong khoảng yên tĩnh đó. Những việc năm đó, đều lưu rõ trong trí nhớ cả hai.
Tiểu Liêu nhắm mắt lại, khi đó cùng hắn trải qua những gì, nó đều nhớ rất rõ. Chỉ là Bách Sanh … hắn, sẽ còn nhớ được bao nhiêu. Bỗng nhiên thân hình cứng đờ, mở mắt ra. Hơi thở của Bách Sanh tràn lan khắp người nó. Môi hắn vẫn như trong dòng ký ức xa xôi đó, lạnh lẽo. Hắn chỉ là đem môi mình áp lên môi nó, không có từng bước tiến sâu. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào nó. Thùng xe rõ ràng là tối đen như mực, nhưng mà 2 bên tựa như đều có thể nhìn thấy mắt đối phương.






Đam Mê
Tiểu Liêu nhẹ nhàng mở miệng, hàm răng cũng hé mở, lưỡi Bách Sanh gấp rút chui vào. Hắn hôn thật sự vội vàng. Tay từ chiếc ghế bên cạnh nó di chuyển đến bả vai nó. Tiểu Liêu nhắm mắt lại. Trong đầu những ký ức về Bách Sanh đều như sống lại, nhớ về nụ hôn 3 năm trước tại đây cùng hắn. Những thứ đó bỗng nhiên hóa thành luồng nhiệt khiến nó đáp lại hắn.
“Tại sao … tha thứ cho anh?” Bách Sanh áp môi gần môi nó, nhẹ nhàng tỉ tê. Hắn cho rằng, nhiều lần bị tổn thương như vậy, Tiểu Liêu sẽ hận hắn, muốn được thoát khỏi hắn. Nhưng mà nó không có, nó không có cự tuyệt hắn cải trang để thăm hỏi, không cự tuyệt lời mời của hắn, ngay cả nụ hôn của hắn … nó cũng yên lặng chấp nhận.
Ánh mắt Tiểu Liêu rạng rỡ, chăm chú nhìn Bách Sanh “Đêm đó, anh khóc.” Nó từng giận, từng hận. Hắn tìm đến nó, nó hận, hắn không xuất hiện, nó càng hận. Chỉ cần là Bách Sanh, thì tất cả cảm giác của nó cứ như là hỏng bét hết, không còn tâm trí để ý.
Trong đôi mắt đen của Bách Sanh bắt đầu trào lên hàng ngàn hàng vạn cảm xúc, cuối người cắn vào môi nó, thanh âm rung rẫy “Tiểu Liêu, làm sao bây giờ, anh không nỡ … không nỡ buông tay.”
Bách Sanh nhìn thấy nó mè nheo, trong lòng lại cảm thấy dịu dàng. Nâng người nó lên, từ từ giúp nó tiến vào. Tiểu Liêu gao gắt cào lên bờ vai hắn. Trán Bách Sanh bắt đầu thấm dần những giọt mồ hôi, hắn vẫn thấp


Polly po-cket