Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.

n mình gặp tình huống như thế. Tiểu Liêu cuối mặt, nhìn vào ánh mắt lo âu kia “Cậu chưa từng nghĩ, họ muốn mình đi là có mục đích gì sao?”
“Có … có nghĩ.” Tiếu Nguyệt nhỏ giọng trả lời “Mình tưởng là người con trai hôm bữa thích cậu.” nắm chặt lấy Tiểu Liêu, luống cuống giải thích “Mình lúc đó cứ như bị quỹ che mắt, Tiểu Liêu mình thật sự không phải cố ý, sau đó mình rất hối hận. Nhưng mà bọn người kia không phải tốt lành gì, bọn họ uy hiếp mình, nói nếu không lừa cậu đi sẽ đuổi việc mình. Hơn nữa còn bảo bệnh viện không điều trị cho ba mình nữa. Cậu biết ông chủ của chúng ta là người thế nào, gã đó chỉ là làm theo lệnh. Mình chỉ là người bình thường không thể đụng vào họ.”
Tiểu Liêu rút tay mình ra, trong lòng cảm thấy bình yên lạ thường. 20 tuổi đầu, bên cạnh nó ngoại trừ Thiên Bắc và Giản Tiếu, gần như không có 1 người bạn chân chính. Lúc mới vào đại học, chỉ có Tiếu Nguyệt đối đãi nó như người bình thường, không kỳ thị nó, cũng không dùng ánh mắt thông cảm nhìn nó. Nó còn ngây ngô nghĩ, đây có lẽ là người bạn tốt cả đời.
Tiểu Liêu không nhìn nó “Nghèo, không sợ, chỉ sợ ngay cả lương tâm cũng bán mất thôi.”
Sắc mặt Tiếu Nguyệt tái nhợt, ánh mắt ảm đạm “Tiểu Liêu, mình không hy vọng cậu tha thứ cho mình … mình … xin tạm nghỉ học.” Cô chua xót cười, có chút tự giễu “Những lời bọn họ hứa, căn bản không có làm. Ba mình bây giờ thật sự không xong rồi. Mình thật sự không còn sức lực mà đi học. Mình chỉ có 1 người thân này, vì ông cái gì mình cũng có thể bán đi. Cậu từ nhỏ đã sống trong gia đình có tiền, sẽ không hiểu nỗi khổ của những người như mình. Chỉ cần có 1 tia hy vọng cứu ba mình, lương tâm hay gì mình đều bán hết, mình không cần.”
Tiểu Liêu nhìn thấy sự bi thương trong ánh mắt Tiếu Nguyệt bỗng cảm thấy thật sự có thể thông cảm cho Tiếu Nguyệt. So với nó thì cô thiếu thốn hơn. Nó nhẹ thở dài “Ba cậu cũng không hy vọng cậu sẽ như vậy, ông sẽ rất đau lòng. Còn chuyện xin lỗi, thì cũng không cần thiết nữa đâu.” Tiểu Liêu nghĩ, chỉ với 1 câu nói tha thứ, cô chẳng còn là Tiếu Nguyệt của ngày đó nữa. Mà nó, cũng sẽ không chấp nhận bản thân nó còn khúc mắc.
Tiếu Nguyệt cắn chặt môi, nghe lời nói của Tiểu Liêu cô cứng đơ cả người, ngẩng mặt cười “Mình không cần, chỉ cần ba mình có thể sống tiếp tục, chỉ cần ông ở bên cạnh mình … cho dù có bị người đời phỉ bán … cho dù có bị bạn bè ruồng bỏ … mình cũng mặc kệ.” Tiếu Nguyệt nói xong nhìn thật sâu vào đôi mắt nó “Tiểu Liêu, tuy là trễ nhưng vẫn rất xin lỗi cậu.” Nói xong nó liền xoay người chạy xuống lầu.
Tiểu Liêu sững người ở cửa, Tiếu Nguyệt hầu như không cần để ý xem nó có tha thứ hay không, Tiểu Liêu cũng rất muốn nói với Tiếu Nguyệt 1 câu, nó cũng không ba không mẹ, nó cũng rất khát khao tình thân, nhưng mà nó sẽ không quên nguồn gốc, sẽ không phản bội nguyên tắc của chính mình. Giống như Dịch gia có ân với nó, nó sẽ không bao giờ bán đứng Dịch gia.
Có lẽ, cuộc sống không có nhiều lựa chọn, mỗi người đều phải chọn cho bản thân 1 con đường riêng để đi.
Từ sau hôm đó, Tiểu Liêu không còn gặp lại Tiếu Nguyệt nữa, cho dù đã quay về trường học thì Tiếu Nguyệt vẫn không thấy xuất hiện. Nhưng sau đó nghe bạn học truyền tai, bảo là hình như Tiếu Nguyệt đã đi theo 1 người đàn ông tuổi xấp xỉ ba nó, sau đó lại bị đá đi, lại có người nói là nhìn thấy nó lưỡng lự ngồi trước bệnh viện phụ sản.
Tiểu Liêu nghe hết những lời đồn đại, yên lặng mở cuốn sách trước mặt, nó cùng Tiếu Nguyệt giờ đã chẳng còn quan hệ gì nữa.
*
Cuộc sống bắt đầu trở lại bình thường, Tiểu Liêu ngày ngày đến trường học, ký túc xá, thư viện … và Bách Sanh cũng không xuất hiện nữa. Cuộc sống của nó dường như thiếu đi rất nhiều người. Vốn dĩ có những người đột ngột xuất hiện nhưng đều đã chậm rãi bước ra khỏi cuộc đời nó. Vinh Hưởng cũng đã rất lâu không đến thăm nó. Tiểu Liêu dường như đã đoán biết trước sẽ có ngày này. Hơi thở vẫn như thế đều đặn luân chuyển nhưng cơ hồ đã không còn sinh khí.
*
Lại qua thêm 3 tháng ….
Bách Sanh đi thẳng đến xe tự mình lái rời khỏi. Lâm Duệ, Phương Kiệt cùng đám người ở phía sau trộm bàn bạc.
“Cậu nói xem anh của chúng ta đi đâu?”
“Còn phải đoán sao, chắc chắn là cửa trường đại học N, mấy tháng nay thú tiêu khiển duy nhất của anh ấy chính là cái đó.”
Lâm Duệ nhìn thấy xe Bách Sanh chậm rãi biến mất. Trong lòng thầm thán, may là bản thân không có đối tượng bên ngoài, không thì chắc cũng giống Bách Sanh rồi.
*
Bách Sanh dựng xe đứng ven đường cửa lớn đại học N, tựa lưng vào ghế chăm chú nhìn người từ cửa trường học đi ra. Việc này chính là việc trước đây hắn ghét nhất, cảm thấy thật mất thời gian, mà bây giờ lại làm đến không cảm thấy mệt. Mấy tháng nay, dù công việc bận thế nào, có trễ ra sao, hắn vẫn sẽ đến đây ngồi 1 hồi … Cho dù, căn bản không nhìn thấy nó, vẫn có thể cảm nhận được ở nơi này sẽ gần nó hơn 1 chút.
Hôm nay, thật may mắn. Ở đằng xa đã nhìn thấy được Tiểu Liêu từ cửa trường đi ra. Nó mặc quần bò màu xám đơn giản, áo sơ mi trắng dệt bằng tơ tằm. Mái tóc dài vén qua 1 bên. Vẫn là bộ dạng ngây n