Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
hải nghe lời.”
“Ừa”
“Mua đồ ăn cho em.”
“…. Ừa.”
“Giúp em, làm bài tập về nhà.”
“…..Ừa”
“Giặt quần áo.”
“Có máy giặt mà?”
“Muốn anh giặt.”
“….Ừa.”
“Nấu cơm, cho em ăn.”
“Có người làm?”
“Muốn anh nấu.”
“……” Hình như có người nào đó đang được 1 tất muốn tiến 1 thước.
“Bách Sanh, trả lời.”
“… Dịch Tiểu Liêu, em xác định là em đang tìm bạn trai hay là tìm ba.”
“……”
*
Đưa Tiểu Liêu về trường học, Bách Sanh dựng xe bên ngoài trường, dắt tay nó chậm rãi đến dưới lầu ký túc xá.
“Đi lên đi, anh nhìn em lên.” Bách Sanh buông tay nó ra, đứng tại chỗ nhìn nó đi lên.
Tiểu Liêu gục đầu xuống, buồn bả “Ờ.” 1 tiếng, Bách Sanh phải đi rồi!
Bách Sanh nhìn thấy bộ dạng yểu xìu của nó, cuối đầu cười “Dịch Tiểu Liêu…”
“Hở?”
“Ngày mai tan học ở lại ký túc xá, không được đi đâu.”
“Tại sao?”
“… sẽ có quà.”
Hai mắt Tiểu Liêu lập tức sáng lên “Quà gì?”
Bách Sanh chỉ cười, nhìn ánh đèn đường hạ xuống, toàn thân như được mạ 1 lớp kim loại mỏng “Bí mật!”
Chiều hôm sau, Tiểu Liêu không có tiết học, nhưng mà nó nhớ lời Bách Sanh nói, ngoan ngoãn ở trong ký túc xá chờ. Thỉnh thoảng lại nhìn vào màn hình di động … lại có chút gì đó bất an, nằm lê lếch trên mặt bàn cứ nhìn vào màn hình di động. Bách Sanh có phải lại đùa giỡn với nó? Tối hôm qua mọi việc đều là thật không? Thời gian trôi qua chậm không tả được.
Lúc di động vang lên, Tiểu Liêu lập tức bắt máy.
Bách Sanh rõ ràng là đang cười bên đầu dây bên kia “Đang đợi anh?”
Tiểu Liêu cố cãi “Không có.”
Bách Sanh hiển nhiên là tâm tình đang rất tốt, không thèm chấp với nó “Anh đang ngoài cổng trường, ra đi.”
Tiểu Liêu không thấy quà cáp gì cả, Bách Sanh chỉ là đưa nó đi ăn như bình thường, ăn xong thì lái xe rời đi. Hết thảy mọi thứ đều bình thường, chả có gì là bất ngờ mừng rỡ. Trong lòng nó thầm oan trách hắn là kẻ lừa đảo, ánh mắt thì đảo xa xôi ra ngoài cửa sổ, lúng ta lúng túng hỏi “Bách Sanh, xe anh không có công cụ định vị.”
Bách Sanh liếc nhìn 1 cái, hướng mắt theo tầm nhìn của nó về GPS phía trước, nó hoài nghi nhìn Bách Sanh “Anh… không biết dùng?”
“….” Bách Sanh tức giận trừng mắt nhìn nó, không biết nó lại muốn cái gì nữa.
“Quay về trường học, phải đi hướng này.” Tiểu Liêu lầm bầm muốn giúp hắn đi đúng đường “Anh vừa mới quay về thành phố N, rất nhiều chỗ đã thay đổi, lạc đường cũng không cần xấu hổ”
Bách Sanh đã dần quen với những cách nghĩ khác thường của nó, mắt vẫn nhìn phía trước, nhạt giọng nói “Con đường này về nhà anh, sau này, anh với em sống chung.”
Tiểu Liêu kinh ngạc nhìn hắn, lập tức yên lặng cúi xuống ngón tay chỉ chỉ “Vậy, phải ở chung?”
“Ừa.” Bách Sanh nở 1 nụ cười quen thuộc.
Tiểu Liêu liếc mắt nhìn hắn “Cái gì cũng không hỏi ý em, tự mình quyết định.”
“Em không đồng ý?”
Tiểu Liêu vẫn cúi mặt, nhỏ giọng lầm bầm “Không phải … nếu …. anh mỗi ngày muốn … cái đó đó … sẽ rất phiền.”
Bách Sanh nắm chặt tay lái trấn định lại tinh thần, hắn tự nói với mình cái “đó đó” mà nó nói không phải cái hắn đang nghĩ, tự trấn tỉnh mình “Cái đó đó là cái gì?”
Tiểu Liêu tức giận liếc hắn “Tối hôm qua, anh làm cái đó, còn có thể là cái gì, giả ngốc à.”
“…..” Bách Sanh hắn đã quên mất tận trong cốt cán nó là 1 tiểu sắc nữ, hắn sao mà lại quên cái chuyện quan trọng như vậy.
Tiểu Liêu kéo áo Bách Sanh, nổi giận đùng đùng “Ngủ xong rồi, thì phải chịu trách nhiệm … nếu không, đánh chết anh.”
“…..” Bách Sanh nhớ lại lần trước bị đá ở ngoài đường thật xúi quẩy, còn bị bọn Lâm Duệ cười hơn nửa tháng. Tiểu Liêu mấy năm nay càng ngày càng giống cô nàng đanh đá. Bách Sanh yên lặng lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ, về sau phải tìm cách cắt hết vuốt của tiểu nha đầu này. Bằng không những ngày về sau của hắn, sẽ không được yên thân
Bồi Thường
Tiểu Liêu đi theo Bách Sanh vào nhà, đổi giày liền đi thẳng lên phòng ngủ. Bách Sanh đi theo phía sau nó. Vừa tiến đến phòng ngủ, liền nhìn thấy nó ôm gối của hắn lên mũi ngửi ngửi như 1 con chó con. Bách Sanh biết dụng ý của nó, không thèm để ý nó, cười trêu chọc “Tiểu Liêu sau này tốt nghiệp rồi, lập tức đi đến cảnh đội triệu tập nha.”
“Hả?” Tiểu Liêu ôm gối ngây ngốc nhìn hắn, cảnh sát không phải cần phải học trong trường cảnh sát sao?
Bách Sanh từ từ đem cái áo khoác móc lên “Có thể làm cảnh khuyển, cái mũi thính lắm, lại thích cắn người ta.”
“……” Tiểu Liêu tức giận lấy cái gối đầu trong tay ném về phía hắn.
Tiểu Liêu hoài nghi tiếp tục mở, tức giận nhìn Bách Sanh “Lại là hộp.”
Bách Sanh cười cười “Ừa, có lẽ là cô bán hàng gói kỹ quá, coi lại coi.”
Mãi cho đến chiếc hộp cuối cùng, từ cái hộp lớn lúc trước giờ thu nhỏ chỉ còn bé xíu, nó nghiêm mặt nhìn hắn “Bách Sanh là quỹ keo kiệt, quà nhỏ xíu mà để trong hộp thiệt bự.”
Bách Sanh tỉnh bơ không nói gì, chỉ nhìn nó ý bảo mở tiếp tục, cuối cùng là 1 cái hộp màu lam, nhìn sơ thì nó đã đoán được là cái gì, nó hất mặt nói “Bách Sanh, em mới 20.”
“Ừa.”
“Kết hôn quá sớm.”