Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
áo cất vào tủ cho Tạ Tử Tu, rồi tưới hoa, làm thức ăn cho chó, bê tới dỗ Darwin ăn sáng.
“Darwin, có cơm trộn thịt bò ngon lắm này”.
Darwin cũng không vui vẻ nhào ra như bình thường, vẫn úp mặt xuống nằm nhoài trong góc, chỉ khẽ vẫy vẫy tai.
“Darwin?”.
Chẳng lẽ tâm trạng lại không tốt? Vì Tạ Tử Tu đi vắng, khiến nó tương tư thành bệnh sao?
“Darwin, ra nếm thử đi nào, cái này siêu ngon luôn nhé”.
Chú chó Labrador vẫn nằm như thế, im lặng lạ thường, phần lưng thỉnh thoảng động đậy một cái, như đang co giật.
Nhan Miêu đột nhiên lo lắng, đưa tay sờ nó, chỉ thấy vùng bụng trướng lên lạ thường: “Darwin?!”.
Nhan Miêu cũng không nhớ được nổi mình bộc phát sức lực kiểu gì mà ôm được chú chó lớn như thế ra khỏi nhà, rồi đưa nó tới bệnh viện thú y.
Tuy rất bình tĩnh một mình đi làm thủ tục, nộp tiền, gọi điện thoại thông báo cho Tạ Tử Tu, đưa Darwin làm các loại kiểm tra, thực ra trong đầu cô trống rỗng, có chút không biết là mình đang làm gì.
Tới khi bóng dáng cao to quen thuộc của người đàn ông ấy xuất hiện ở cửa, sức lực cả người Nhan Miêu đột nhiên mất hết, giọng nói cũng yếu ớt: “Anh Tạ…”
Người đàn ông sải bước tới bên, ngồi xuống bên cạnh cô: “Ừ”.
Nhan Miêu đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, toàn thân run rẩy không tự chủ được: “Xoắn dạ dày là gì? Nếu phải cắt bỏ lá lách thì có phải rất nghiêm trọng không?”.
Tạ Tử Tu vươn tay nắm lấy những ngón tay run rẩy của cô: “Đừng lo”.
Nói thì nói thế nhưng cô cũng cảm giác được Tạ Tử Tu rất lo lắng.
Nhan Miêu vừa mở miệng, đã thấy mắt mờ đi vì nước mắt: “Nó nôn suốt, thế mà trước đó tôi không phát hiện ra, tôi, tôi.. .”.
Darwin đáng thương đau đớn lâu như thế, mà cô vẫn làm việc nhà chẳng hay biết gì.
Tạ Tử Tu nói: “Đây không phải lỗi của cô. Cũng chẳng ai ngờ được”.
Với tình cảm của anh ta với Darwin, thế mà không mắng chửi, trái lại còn an ủi thư kí thất trách như cô. Cảnh tượng trước mắt mơ hồ, Nhan Miêu bất giác tựa lại gần bên anh, dường như có thể nhận được cảm giác an toàn.
Bác sĩ gọi hai người vào phòng, đưa phim chụp cho họ xem, nói: “Hai người xem, giờ dạ dày của nó trở thành thế này, lá lách cũng sưng to”.
“…”
“Chó to ăn quá nhiều, thức ăn trong dạ dày nở ra, thế nên dạ dày cũng to lên. Lúc to lên thì chèn ép các mạch máu xung quanh, ảnh hướng tới tuần hoàn máu, lúc này lại vận động mạnh, rất có thể sẽ khiến dạ dày bị xoắn”.
“Vâng”.
Nhan Miêu chưa bao giờ biết rằng cấp trên của mình cũng có thể dịu dàng như thế.
Một lát sau, bác sĩ đột nhiên gọi hai người vào, báo cho họ biết tình hình nghiêm trọng hơn lúc chẩn đoán, phải thương lượng phẫu thuật cắt bỏ lá lách.
Vừa nhìn thấy Darwin bị mổ phanh, gan bàn chân của Nhan Miêu thoắt cái đã lạnh đi, chỉ thấy Darwin hoạt bát đã không còn nữa rồi, gấp gáp túm lấy Tạ Tử Tu theo bản năng.
Tạ Tử Tu vẫn có thể giữ được bình tĩnh: “Cắt đi ạ”.
Ra ngoài rồi mà tay Nhan Miêu hãy còn run, rất muốn tìm một bờ vai mà khóc cho thỏa.
“Sao… sao bây giờ…”
“…”
“Darwin sẽ, sẽ không sao chứ?”.
Thứ cảm giác có thể mất đi bất cứ lúc nào thực sự quá đáng sợ.
Darwin là một chú chó, phải có chuẩn bị tâm lý như thế khi nuôi bất cứ con vật nào, bởi chắc chắn rằng chúng không thể sống lâu như loài người.
Nhưng cảm giác thân thiết khi bên nhau và nỗi đau khổ khi chia xa cũng chẳng khác loài người luôn đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn.
Tạ Tử Tu không thể trả lời cô, nhưng sau khi cúi đầu nhìn cô một lát, vẫn vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Cái ôm dịu dàng, mang theo an ủi, còn có một chút cảm thông.
Nhan Miêu vẫn rất sợ hãi, nhưng vùi mặt vào lồng ngực của anh ta, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà trầm lặng kia, cũng cảm thấy đỡ hơn nhiều.
Ca phẫu thuật cuối cùng cũng chấm dứt, Darwin được đưa tới phòng bệnh đặc biệt, Nhan Miêu nhìn chú chó to yếu ớt không sức lực nằm im không động đậy, cả người vẫn căng thẳng.
“Sao, sao rồi?”.
Bác sĩ nói: “Phẫu thuật rất thuận lợi, nếu nó có thể vượt qua được đêm nay là không còn vấn đề gì”.
Nhưng cái gì là vượt qua đêm nay chứ?
Khoảng thời gian dày vò kéo từ cuộc phẫu thuật dài hơn một tiếng tới hết cả đêm.
Hai người cùng ngồi bên giường bệnh, Darwin luôn vui vẻ hoạt bát khỏe mạnh giờ nằm ở đó chẳng khác nào tiêu bản, bộ lông xơ xác không còn mượt mà, đột nhiên lộ ra vẻ già nua.
Nhan Miêu lau nước mắt: “Chúng ta chỉ cần đợi là được rồi phải không?”.
Tạ Tử Tu nhìn cô: “Cô quan tâm Darwin thế cơ à?”
Nhan Miêu dụi mắt: “Không phải anh cũng thế sao?”.
“Tôi khác chứ, tôi nuôi nó bao nhiêu năm rồi”.
Nhan Miêu nức nở: “Vậy có gì khác biệt chứ”.
Tạ Tử Tu nói: “Biết cô thương nó thế này, Darwin sẽ rất vui”.
Nhan Miêu đang chìm trong đau thương cũng không khỏi nghĩ, anh ta đột nhiên nói những câu có nhân tính như vậy, nghe thật sự không quen chút nào.
Trông bệnh tới nửa đêm, thực sự đã mệt mỏi, Darwin nằm ở giữa chiếc giường lớn, cô và Tạ Tử Tu mỗi người nằm một bên, cùng trông nom nó.
Nhan Miêu vươn tay ôm Darw