Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
lựa chọn của cậu, không phải sao?”.
Tạ Thiếu Duy lại cắn chặt răng: “Vậy lần này là tôi chọn sai rồi, đã được chưa?”.
Nhan Miêu thấy gân xanh trên trán cậu ta đã nổi lên, dù giờ phút này hai người là hai bên đối lập, cũng đành an ủi cậu ta: “Cậu không chọn sai. Hơn nữa đã thế này rồi thì đừng lấn cấn nữa .
Để tuột cơ hôi làm ăn lớn vì cô, não có vấn đề mới làm như thế.
“Tóm lại, sau này cậu đừng gọi điện cho tôi nữa, cũng đừng tới đây gặp tôi. Chúng ta thật sự chẳng có gì để nói với nhau cả. Tôi không thể khiến anh Tạ khó xử”.
Trong sự thỏa mãn ấy, Nhan Miêu cũng thấy có chút khác lạ. Bản thân mình mà lại không có lòng cầu tiến như vậy, tâm tư đều bắt đầu quay quanh tên tư bản Tạ Tử Tu keo kiệt ấy.
Thế nên thời gian cá nhân ít tới đáng thương của Nhan Miêu, lại trở về đội hình cố định
“Chủ – hầu – chó, ba người”.
Chỉ là lần này Nhan Miêu sẽ không làm kẻ tiểu nhân vẽ vòng tròn trù ẻo cấp trên tư bản của mình nữa.
Sau vụ gián điệp kinh tế, cô hoàn toàn phục sát đất ông chủ, nguyện tận tâm tận lực, tới chết mới thôi.
Tạ Tử Tu tin tưởng cô như thế, còn gánh cả núi áp lực cho cô, cô hy sinh ít thời gian cá nhân giúp anh ta làm chút việc nhà, dắt chó đi dạo, đã là gì?
Đem cô cho chó ăn cũng không thành vấn đề nữa là.
Nói tới cho chó ăn…
“Darwin, tao mang thức ăn tới cho mày này”.
Darwin nằm sấp trong ổ, nghe thấy tiếng động chỉ vểnh tai lên một cái, thấy Nhan Miêu tới gần mới ngồi dậy đi lại cọ mặt lên chân cô.
Nhan Miêu không khỏi nhìn sang Tạ Tử Tu đang đứng bên cạnh: “Hôm nay Darwin hơi là lạ”.
“Phải đấy”, Tạ Tử Tu đặt tay lên đầu chú chó to lớn, vuốt ve lông nó, “Hai ngày nay nó ăn không ngon, tối qua còn không ăn”.
Nhan Miêu lập tức cảm thấy sự tình nghiêm trọng: “Sao? Nó mà lại không ăn tối à?”.
Không phải lúc nó rảnh thì cả điện thoại cũng có thể gặm được sao?
Darwin đã nằm rạp xuống, duỗi thẳng người ra trên sàn như cây lau nhà, úp mặt vào lòng bàn tay chủ nhân.
Tạ Tử Tu vuốt ve nó: “Có lẽ là… tâm trạng không tốt lắm”.
“Hả? Nó làm sao? Xảy ra chuyện gì à?”.
“Chiều nay tôi phải đưa nó tới chỗ bố tôi”.
Nhan Miêu sững người ra giây lát: “…Tại sao?”.
Tạ Tử Tu cười cười: “Nếp nhà tôi”.
“Hả?”.
“Bố tôi tặng nó cho tôi. Ở nhà chúng tôi, bất cứ thứ gì đưa cho bọn tôi, chỉ cần ông ấy thích đều có thể lấy lại”.
“…”. Sao nghe lại khiến người ta sợ phát hoảng thế.
“Nhưng cô đừng lo lắng, Darwin là chú chó mạnh mẽ nhất, tới đâu nó cũng có thể sống rất thoải mái, đúng không Darwin?”.
Chú chó Labrador nghe tiếng thì lắc lắc đầu, liếm liếm tay chủ nhân.
Nhan Miêu bất giác đứng ngồi không yên, còn sốt ruột hơn Tạ Tử Tu: “Anh Tạ, chúng ta có thể không tặng Darwin đi được không?”.
“Hả?”.
“Nếu nó không ở đây, anh làm thế nào?”.
Tạ Tử Tu lại cười: “Tôi? Tôi sẽ chẳng sao cả”.
Darwin phẩy phẩy tai với câu trả lời vô tình như thế, tiếng “gừ gừ” thật dài thoát ra từ trong cổ họng.
Nhan Miêu xoa lớp da bụng phủ lông mềm mại phập phồng của nó, cảm giác quả thực không phồng lên như hồi trước, sờ vào thấy xơ xác, đột nhiên cảm thấy rất đau lòng: “Anh Tạ…”.
Tạ Tử Tu đứng dậy: “Phải ra ngoài rồi, cô đi cùng với tôi nhé”.
“…Tại sao?”.
Cô thật sự không muốn làm người tự tay mang tặng Darwin đi.
“Không có cô giúp, nó sẽ không lên xe”.
“…Anh Tạ…”.
Tuy vô cùng không tình nguyện, Nhan Miêu vẫn đành cầm một đống thịt bò khô và xúc xích để lừa lừa dụ dụ Darwin, dỗ nó ra khỏi nhà.
Darwin ăn xúc xích trong tay cô, hoàn toàn tin cậy đi theo cô, mãi tới lúc lên xe.
Darwin vốn thích nhất là ngồi trong ô tô đi chơi, trong không gian hữu hạn, nó có thể tự chơi rất vui, còn luôn thích thò đầu ra ngoài, đám lông bị gió thổi lật ngược lên.
Mà hôm nay mới đóng cửa lại, xe vừa khởi động, Darwin như phát hiện được chuyện lạ thường, đột nhiên bắt đầu không an phận, xoay đây trốn đó loạn lên trong xe, như gặp phải kẻ địch mạnh, sống chết không chịu bình tĩnh lại.
Tạ Tử Tu lái xe nghiêm túc, chú chó Labrador ở ghế sau quay đi quay lại bất an, từ sốt ruột tới sợ hãi, rồi lại chui lên hàng ghế trước, cụp tai xuống một cách đáng thương, gối cằm lên đầu gối Nhan Miêu, đưa đôi mắt đen láy nhìn cô đầy trông mong.
Nhan Miêu quả thực không đành lòng nổi: “Anh Tạ, không thì mở cửa ra cho nó hít thở
nhé?”.
Cánh cửa kính vừa được hạ xuống, Darwin cuối cùng mới dựng thẳng đôi tai cụp xuống lên, ngẩng đầu huých cái mũi ướt át về phía cửa sổ.
Nhan Miêu vuốt lưng nó: “Nào, hít thở không khí trong lành chút đi, có thể thả lỏng đấy”.
Darwin nhoài lên cửa sổ, đầu tiên là thò mũi ra, sau đó là đầu, rồi chân trước, tiếp đó là nửa thân trên…
“… Này!”.
Chú chó này quả thực quá nặng, Nhan Miêu dốc hết sức cũng không thể kéo Darwin ở cửa sổ về được, chỉ có thể vật vã bên cạnh cửa ôm lấy lưng nó, tròn mắt nhìn nó từ từ trườn ra ngoài, rồi cả người treo giữa không trung, hai chân trước chạm đất, chắc chắn muốn nhảy ra ngoài.
Tạ Tử Tu cũng chỉ có thể vội vàng giảm tốc độ xe tới mức thấp nhất, cùng nó đi một đoạn, mới miễn cưỡng d