Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.

ấy cô, nhờ đó mà cuối cùng anh cảm thấy được một chút yên lòng, có cô ở đây là tốt rồi.
Theo nhịp thở dần trở nên bình ổn của Cố Hoài Việt, đêm dài cũng trôi qua. Hai ông bà Cố và Nghiêm Chân đều mất ngủ cả đêm, nhưng giờ phút này không ai nghĩ đến chuyện phải đi ngủ cả, vì tối qua bác sĩ đã làm xét nghiệm cho chân anh, lúc này họ đang nóng lòng muốn biết kết quả xét nghiệm.
Cùng bận rộn cả đêm như họ còn có một người nữa, đó là nữ bác sĩ Đồ Hiểu của Viện Quân y. Đêm qua cô trực ban, trùng hợp sao quả đúng là có một người bệnh cần cấp cứu, sau một hồi bận bịu cô đã ngủ bù hai tiếng, cho đến giờ khi đang đứng trước mặt ba người họ mà vẫn còn hơi ngái ngủ.
“Bác sĩ Đồ, tình hình Hoài Việt hiện giờ thế nào?” Ông cụ cất tiếng hỏi.
Đồ Hiểu lật giở tập báo cáo xét nghiệm vừa nhận được trong tay, “Thực ra vết thương trên đùi chỉ chạm vào phần mềm, vấn dề thực sự nghiêm trọng là ở chân phải của anh ấy, gãy xương, hơn nữa vết gãy bị nứt rộng ra. Nếu là vết thương cũ, lúc trước chắc đã từng phẫu thuật rồi chứ ạ”
Đối mặt với câu hỏi của Đồ Hiểu, bà Lý Uyển và Nghiêm Chân ngơ ngác nhìn nhau. Ông cụ hít sâu một hơi, giọng hơi khàn, “Từng phẫu thuật, nhưng là chuyện từ mấy năm về trước, có liên quan gì đến hiện giờ không?”
Bà Lý Uyển không khỏi sửng sốt: “Mấy năm về trước? Sao tôi không hay biết gì? Tôi chỉ biết chân nó bị thương, làm phẫu thuật bao giờ? Ông thông đồng với nó giấu tôi à?”
“Tính bà thế nào con nó còn không biết à? Nói ra lại làm bà lo lắng rồi khóc lóc thì còn nói để làm gì nào?”
“Ông, ông...” Bà cụ tức nghẹn lời, chẳng mấy chốc mắt đã đỏ hoe. Nghiêm Chân nhìn bà cụ, trong lòng như có mũi kim đâm xuyên qua, đau đến co rúm lại.
Cô đỡ bà Lý Uyển ngồi xuống, vuốt nhẹ lưng cho bà bình tâm lại, “Mẹ, đừng lo, nghe bác sĩ nói đã nào.”
Đồ Hiểu tiếp lời: “Phải nói là chắc chắn có liên quan, cháu đoán, nhất định là sau cuộc phẫu thuật trước, Tham mưu trưởng Cố chưa nghỉ ngơi điều dưỡng cho khỏi hẳn phải không ạ?”
Bàn tay cầm điếu thuốc của ông Cố khẽ run, “Nó bảo không sao, phẫu thuật xong là về thẳng Sư đoàn chuẩn bị tham gia diễn tập. Tôi, tôi cũng không ngăn cản.”
Bà Lý Uyển nghe thấy thế, nước mắt tí tách rơi trên bàn tay đang đỡ bà của Nghiêm Chân. Nghiêm Chân siết chặt tay, bình tĩnh hỏi Đồ Hiểu: “Không điều dưỡng tốt có gây hậu quả nghiêm trọng lắm không? Cô cũng biết là công việc của anh ấy bận rộn, không có nhiều thời gian để dưỡng bệnh.”
“Đương nhiên là rất nghiêm trọng chứ.” Đồ Hiểu khẳng định, “Loại gãy xương do mệt mỏi kéo dài này nếu không bình phục hoàn toàn thì không được phép tham gia bất cứ việc huấn luyện quân sự nào. Tất nhiên là Tham mưu trưởng Cố đã qua thời kì làm tân binh, không nhất thiết mỗi ngày đều phải rèn luyện nặng, nhưng dù gì lượng công việc cũng không hề ít, càng không nói đến lần này anh ấy còn đi cứu nạn...” Nói đến đây, Đồ Hiểu ngừng lại, một là vì cô áng chừng về cơ bản họ đã hiểu được; hai là vì, quả thực sắc mặt Nghiêm Chân đã tái nhợt, cô sợ nếu mình nói thêm điều gì nữa, người phụ nữ này sẽ ngất đi mất!
Một hồi trầm mặc nặng nề qua đi, ông Cố lên tiếng: “Vậy quá trình điều trị cụ thể ra sao, bệnh viện đã có phương án chưa?”
“Theo ý của Chủ nhiệm khoa là tiến hành phẫu thuật trước, sau đó phải điều dưỡng thêm vài tháng ạ.” Đồ Hiểu ngừng lại rồi nói tiếp, “Đây là phương án tối ưu, nhưng phải cần đến sự hợp tác của Tham mưu trưởng mới được.”
Lại thêm một hồi trầm mặc. Theo lý mà nói đây là phương án hữu hiệu nhất nhưng lại không một ai có thể quyết định thay anh ngay lúc này, bởi người nào đó rất ít khi nói những điều cố chấp nhưng lại thường xuyên làm những chuyện cố chấp.
Người lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng lần này là Nghiêm Chân, cô nói với Đồ Hiểu: “Làm đi, chỉ cần anh ấy khỏe.”
Giọng nói không lớn nhưng tràn đầy kiên quyết. Đồ Hiểu mỉm cười với cô.
“Hợp tác, nhất định sẽ hợp tác!” Ông Cố nói, “Cái thằng ranh ấy lần này mà không chịu hợp tác thì khỏi làm lính tráng gì nữa, Quân đội không dung dưỡng loại thương binh cứng đầu như nó!”
***
Nằm trên giường gần hai ngày, Cố Hoài Việt mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cả nhà sau khi mừng vui khôn xiết liền lập tức sắp xếp chương trình phục hồi chức năng cho anh. Cố Hoài Việt lúc mới đầu còn hơi mơ hồ, hơn nữa vì có bà xã ở bên nên Tham mưu trưởng Cố trong thân phận thương binh cứng đầu còn cảm thấy chuyện dưỡng thương quả thực không tồi. Thế nhưng vừa cầm kế hoạch trị liệu lên xem qua thì hai đầu mày đã nhíu chặt lại.
Bác sĩ Đồ đút tay vào túi đứng tựa một bên thái độ hí hửng khi thấy người gặp họa, vừa quan sát vẻ mặt rầu rĩ của thủ trưởng, vừa nhìn Nghiêm Chân đang cần mẫn lau nhà. Từ khi cô nói rằng phòng bệnh sạch sẽ thoáng mát rất có lợi cho sức khỏe người bệnh thì ngày nào người phụ nữ này cũng làm tổng vệ sinh!
“Tôi hỏi chị này.” Cô bước đến trước mặt Nghiêm Chân, Nghiêm Chân ngẩng nhìn, “Giờ chị ôm đồm hết việc nhà, có phải là để chuẩn bị cho việc sau này Tham mưu trưởng đi đứng bất tiện không?”
Nghiêm Chân k