Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1926 lượt.
g lên, làm cho ông ấy tỉnh giấc. Giọng ông ấy khàn khàn mắng cô, không cho cô khóc.” Không biết có phải do đã già hay không, mà những chuyện trước đây từng khiến bà đau lòng lại có thể hồi tưởng lại một cách bình thản như thế. Thậm chí, Nghiêm Chân còn phát hiện, bà và Cố Hoài Việt giống nhau, mỗi khi đắm chìm trong ký ức, gương mặt đều rất hiền hòa, đó là sự miên man của những người sau khi đã trải qua rất nhiều biến cố trong đời mới có. “Sau thì cô biết sợ, nên để cô được yên lòng, lần nào có chuyện gì phải xông pha chú Tịch cháu cũng lập một tờ quân lệnh trạng. Nhưng ông ấy thì có thành thực đâu, đi lần nào là mang thương tích trở về lần đấy. Vậy nên cô mới hiểu, đám đàn ông họ chỉ biết nói mà không giữ lời, chỉ biết đổ máu, đổ mồ hôi chứ không đổ nước mắt. Nước mắt ấy đều dành cho phụ nữ chúng ta khóc hết cả. Nhưng khóc xong cháu vẫn phải nhớ rằng, mỗi vết sẹo, vết thương trên người họ đều là huân chương chiến công, là niềm tự hào của họ! Hiểu chưa?”
“Cháu hiểu ạ.” Nghiêm Chân lau khô nước mắt gật gật đầu, giọng nói khàn khàn, “Cháu cảm ơn cô, cô Chung.”
“Ừ, không sao đâu.” Bà Chung Lê Anh khẽ đáp, nghiêng đầu sang bên, lặng lẽ gạt đi dòng lệ nơi khóe mắt.
Đến khi cảm xúc của Nghiêm Chân ổn định lại, Cố Hoài Việt đã được chuyển tới phòng bệnh thường. Vào phòng, Nghiêm Chân gặp đúng lúc bác sĩ ở trong đi ra, cô sốt sắng, bèn túm ngay lấy bác sĩ hỏi han tình hình. Nữ bác sĩ trông đã rất mệt mỏi, nhưng nhìn vẻ khẩn thiết của Nghiêm Chân, cũng đành phải lên tinh thần mà nói với cô: “Đã khâu vết thương lại rồi, chị vào trong thăm đi.”
“Vâng, phiền bác sĩ rồi ạ.” Nghiêm Chân vội vã vào phòng bệnh. Ông Cố và ông Tịch Thiếu Phong đang ngồi ở gian ngoài, còn bà Lý Uyển cùng một y tá đang ở bên giường Cố Hoài Việt. Cô nhẹ bước tới gần, mới biết họ đang lau những vết thương nhỏ trên mặt, trên cổ tay cho anh. Cô đứng lặng cách giường không xa, đăm đắm nhìn anh không chớp mắt.
Nằm trên giường bệnh, Cố Hoài Việt đã được thay bộ quần áo bệnh nhân, vết thương trên đùi cũng đã được băng bó cẩn thận, do khi khâu vết thương phải tiêm thuốc tê nên giờ này anh vẫn đang ngủ. Dẫu cho đang nằm ngủ cũng không yên bình, đầu mày hơi nhíu lại. Có phải là đau quá không? Ý nghĩ này bật ra, cô vội vàng bước tới, nói với y tá: “Để tôi.”
Cô nhận lấy thuốc và bông từ tay y tá, lại khuyên bà Lý Uyển ra gian ngoài nghỉ ngơi, rồi cô ngồi xuống bên giường anh, hết sức chuyên chú lau rửa những vết thương nhỏ, giống như lúc trước anh từng làm. Lau sạch các vết thương cho anh xong, lại cẩn thận bôi thuốc lên. Trong lúc bôi thuốc, cô không kìm được lòng tự hỏi bao vết thương của anh từ đâu mà có. Có lẽ là khi cứu những mạng người bị chôn vùi sâu dưới đống đổ nát, cũng có lẽ là bị vật nặng đập trúng, tóm lại, sẽ không có chuyện ngốc nghếch như cô, tự mình làm mình bị thương.
Bỗng nhiên, bàn tay mà cô đang nắm khẽ động, cô sợ đã làm anh đau, động tác làm chậm lại. Nhưng bàn tay kia chẳng chịu an phận chút nào, lại khẽ động như muốn cầm lấy tay cô. Nghiêm Chân ngẩng đầu nhìn về phía anh, quả nhiên, một cặp mắt đen lay láy chăm chú nhìn cô không chớp, dường như đã tỉnh dậy từ lâu, lại dường như chưa hề say giấc ngủ.
Cô ngẩn ra, anh lại khẽ mỉm cười, giọng nói khàn khàn như chuông vỡ: “Anh đã mơ thấy em.”
Hay quá, anh còn nằm mơ! Cô nhìn anh, trong lòng ngập tràn chua xót. Thấy anh còn muốn nói gì thêm, Nghiêm Chân đưa tay ngăn anh lại: “Anh đừng nói gì, giọng anh khàn quá, để em lấy nước cho anh.” Dứt lời cô chạy đi rót nước, nâng đầu anh lên để anh nuốt xuống. “Họng còn khô không? Anh uống thêm chút nữa không? Có còn đau không?”
Nhìn chân mình đã được băng bó rồi treo lên, Cố Hoài Việt lắc lắc đầu, “Không đau.”
Vết thương sâu như thế, sao có thể không đau cho được, Nghiêm Chân biết anh sẽ bịa ra một lời nói dối không hề có tính thuyết phục nào như vậy để gạt cô. Nhưng nhìn gương mặt anh tiều tụy, mệt mỏi, cô thực không đành lòng vạch trần, chỉ biết nắm chặt lấy tay anh, nói: “Vậy thì tốt”.
Cố Hoài Việt nhìn cô, bàn tay được cô nắm lấy khẽ động: “Em ngồi xuống đi, nói chuyện với anh.”
“Vâng.” Cô nghe lời anh ngồi xuống, nhưng cái người bảo cô nói chuyện cùng này lại chẳng hề mở miệng, chỉ nhìn cô đăm đắm, tưởng chừng như hễ chớp mắt là không còn được thấy cô nữa, mình anh ở lại sẽ đau đớn đến vô cùng. “Bà xã.”
“Dạ.”
“Bà xã.”
“Dạ.”
Cố Hoài Việt gọi, cô đáp lời, sống mũi chợt cay cay, hốc mắt nong nóng. Cuối cùng cô vùi đầu xuống, úp mặt vào lòng bàn tay anh. Cố Hoài Việt thử động đậy cánh tay nhưng lại bị cô ấn xuống. Giờ anh là kẻ yếu, không có sức lực, không địch được cô, vậy nên chỉ đành ngoan ngoãn nằm yên, hồi lâu, anh nhìn bờ vai cô run run, bảo: “Đừng khóc, Nghiêm Chân.”
“Em có khóc đâu.” Cô nghẹn ngào bác lại, không mảy may thuyết phục chút nào. Thế nhưng Cố Hoài Việt mỉm cười, nắm tay cô, như đang vỗ về. Vừa nãy trong lúc xử lý vết thương anh thiêm thiếp mê man, cảm giác duy nhất là đau. Nhưng đúng vào lúc anh đau đến mức tim đã sắp thắt lại, mở mắt ra liền nhìn th