Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
ó. Nghiêm Chân bèn để Gia Minh ra chơi cùng hai bạn, kết quả là chưa được bao lâu đã làm cho con nhà người ta khóc toáng lên, hỏi nguyên do thì nói là bạn nhỏ kia thích khẩu súng của cậu, muốn mượn chơi, tiểu Tư lệnh Cố sống chết gì cũng không cho mượn.
“Bố con bảo rồi, người lính mà không thể giữ gìn cẩn thận vũ khí của mình thì không phải là người lính tốt, đến lính mà con còn làm không xong thì làm tướng quân thế nào được!”
Lời vừa thốt ra, ông Tịch Thiếu Phong đang đọc báo trong phòng khách cũng phải phá lên cười, khen ngợi cậu bé này có chí khí. Bà Chung Lê Anh cùng mẹ của hai bạn nhỏ kia đều tỏ ý không có chuyện gì. Nhưng suy cho cùng là Cố Gia Minh đã bắt nạt con người ta, Nghiêm Chân dù thế nào cũng phải biết ý, ngay tại chỗ liền nói rằng về nhà phạt cậu chép thành ngữ. Không ngờ vừa vào cửa nhà, anh bạn nhỏ đã quẩy mông tới trước bàn bò nhoài ra bắt đầu chép phạt.
Cố Hoài Việt liếc xéo cậu bé, nghe xong nguồn cơn câu chuyện, nói: “Đáng phạt.”
Anh bạn nhỏ vô cùng căm phẫn trước hành vi “dung túng” cho cô giáo Nghiêm của thủ trưởng, quay đầu lại, vung tay ngoáy mạnh lên trang giấy một câu thành ngữ: “Lang bối vi gian.(2)”
(2) Cấu kết với nhau làm việc xấu.
Khắp người bám đầy bụi đất, trước khi bữa tối được nấu xong, Cố Hoài Việt đi tắm rửa cho sạch sẽ. Hôm nay trước giờ thao luyện, Lưu Hướng Đông gọi một cuộc điện thoại lên Bộ Tư lệnh, nghe ý tứ của Chính ủy Quân khu – Giả Kỳ, đối với vấn đề điều Sư đoàn nào đi tham gia cuộc diễn tập sau Tết lần này vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều. Chung quy lại, những người trong Quân khu háo hức với chuyện này không chỉ có mình anh ta, cũng không chỉ riêng Sư đoàn của anh ta mới có bản lĩnh. Hiển nhiên Lưu Hướng Đông cũng hiểu được, cúp điện thoại xuống mà lo lắng trăm bề. Cố Hoài Việt an ủi anh ta, cứ coi như không vì mục đích chuẩn bị cho diễn tập thì việc huấn luyện trong đơn vị cũng không thể trì hoãn được. Hơn hết, trong lòng họ đều hiểu rõ mục đích của Thẩm Mạnh Xuyên là gì.
“Cậu nghĩ thoáng như thế thật đấy à?” Lưu Hướng Đông chọc anh, “Hoài Việt, nói thật lòng thì tôi chẳng có gì để mà trông đợi cả, tôi học hành chẳng đến đâu, các cụ có thiêng cũng chỉ phù hộ cho đi được đến tận đây thôi. Nhưng cậu thì khác, cậu còn trẻ, Phó Sư đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng, cậu không muốn tiến lên à?”
“Nói không muốn là nói dối.” Cố Hoài Việt buông bút xuống, ngồi trên chiếc ghế xoay vẻ suy tư, “Nhưng Lão Lưu, anh cũng biết quan hệ giữa em với Thẩm Mạnh Xuyên, chỉ cần ở chung một địa bàn là đối đầu nhau.”
Lão Lưu hiểu điều này, ở nơi tụ hội những kẻ tài ba lại cao ngạo, có ai chịu thua ai bao giờ. “Thế nên tôi mới cảm thấy lần này là một cơ hội tốt.”
Cố Hoài Việt trầm ngâm giây lát: “Đúng là như thế, nhưng cơ hội này đối với Thẩm Mạnh Xuyên mà nói có lẽ quan trọng hơn. Em không muốn sau này đến lúc đối đầu thì ngay đến cả một đối thủ xứng tầm cũng tìm không ra.”
Lời này nói ra, Lão Lưu thực sự nể phục anh. Khỏi phải nói, tính khí con người này quả là có nhiều khi cao ngạo ngất trời.
Cố Hoài Việt tắm rửa xong xuôi, lúc đi ra phòng ngoài thì Nghiêm Chân đã dọn cơm lên, còn làm món trứng lòng đào mà người bạn nhỏ thích ăn nhất. Tiểu Tư lệnh Cố đói lả suốt buổi chiều, vừa thấy ăn là thâm thù đại hận gì cũng quên sạch. Bộ dạng háu ăn này đến bố cậu nhìn cũng thấy khó coi, giơ ngón tay búng lên đầu cậu.
Xới cơm xong, ngồi xuống ghế Nghiêm Chân chợt nhớ tới một vấn đề. Mấy ngày nữa Gia Minh phải đi học, nhưng đến giờ anh vẫn chưa nhắc gì tới chuyện tảo mộ Lâm Kha, không lẽ là vì cô?
Nghĩ tới đó, Nghiêm Chân đặt đũa xuống ướm hỏi anh: “Hoài Việt, năm nay không đi tảo mộ sao?”
Đôi đũa trong tay Cố Hoài Việt khựng lại, nhìn cô kinh ngạc. Nghiêm Chân cố gắng nở một nụ cười thật chuẩn mực: “Em nghe Gia Minh nói, năm nào anh cũng đi tảo mộ Lâm Kha. Năm nay không đi à?”
“Có đi.” Lúc lâu sau, Cố Hoài Việt trả lời.
Nghiêm Chân đáp lại một tiếng rồi cúi đầu ăn cơm, bữa cơm dường như không còn mùi vị. Lúc rửa bát cô ủ rũ vô cùng, rõ ràng đã nghĩ thông suốt, thế mà nghe thấy anh nói đi thì bế tắc lại hoàn bế tắc, thật không ra gì! Đang ngẫm nghĩ thì tay cô bỗng nhiên trống trải, chiếc bát đang rửa được người ta đón lấy. Nghiêm Chân giật mình hốt hoảng, nghiêng đầu lại, nhìn thấy Cố Hoài Việt, liền thở phào: “Anh làm em hết hồn, em còn tưởng làm vỡ bát rồi chứ.”
Anh mỉm cười nghe cô trách móc: “Tại em nghĩ ngợi nhập tâm quá đấy.”
Bị khơi đúng tâm sự Nghiêm Chân không nói không rằng, có một quãng chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Lúc sau, Cố Hoài Việt lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Đừng nghĩ nữa. Chúng ta sẽ cùng đi.”
“Dạ?” Lần này đến lượt cô ngỡ ngàng.
Anh rửa sạch tay, lau khô rồi ôm vai cô: “Anh không muốn trong lòng em có nút thắt. Thế nên chúng mình sẽ cùng đi.” Anh không muốn lúc anh đưa Gia Minh đi tảo mộ Lâm Kha, cô ngồi ở nhà nghĩ đông nghĩ tây, cô không thích nghĩ ngợi lung tung, làm thế khiến cô không thấy vui, vậy thì anh sẽ không để cô phải nghĩ ngợi, tự tay anh tháo nút thắt ấy ra cho cô.