Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

h nói vậy ngây ra một lúc: “Tại sao?”
“Anh luôn thấy mừng vì Gia Minh là một đứa trẻ vui tươi hoạt bát, thằng bé không có ấn tượng gì về việc mẹ nó qua đời nên cũng không cảm thấy buồn bã. Còn anh thì cứ bắt nó phải nhớ lại, liệu như thế có tốt cho nó không?”
Anh nghiêng đầu sang nhìn, muốn xin ý kiến của cô. Nghiêm Chân lại im lặng nhìn anh, không nói. Cố Hoài Việt hiểu, hiểu rằng vấn đề của mình làm khó cho cô, anh không hỏi thêm nữa, nắm lấy bàn tay cô đang nhét trong túi áo, cảm giác ấm nồng khiến anh không kìm được mà siết chặt lại: “Anh biết rồi, sau này không làm thế nữa.”
Nghiêm Chân không ngờ anh lại có được đáp án nhanh như vậy, khẽ kéo tay anh, “Thật ra, có cách làm dân chủ hơn là trước khi đi hãy trưng cầu ý kiến của cậu bé.”
Anh khẽ cười: “Sau khi hỏa tang cho Lâm Kha xong, trong nhà hỏi anh xem chôn cất ở đâu, nói là đã chọn được một mảnh đất để xây mộ. Nhưng sau đó anh vẫn đưa cô ấy tới đây, anh nghĩ là, nhập thổ vi an(3), đừng để cô ấy cảm thấy cô quạnh thì hơn. Rồi lại thường đưa Gia Minh tới thăm cô ấy, hồi bé thằng nhóc đâu có biết nghe lời như bây giờ, cứ gào khóc không chịu đi.” Nói xong, anh bước qua một bậc đá không bằng phẳng, đứng phía trước giơ tay ra đợi đỡ cô đi xuống: “Giờ anh đã hiểu, thật ra không phải lỗi tại nó, mà là tại anh. Bất cứ tình cảm gì, bao gồm cả nỗi nhớ, đều không nên bị ép buộc.”
(3) Vào đất là bình yên.
Đây chính là vấn đề mà anh vừa mới nghiền ngẫm rất kĩ lúc đứng trước tấm mộ bia. Có lẽ vì rằng tình yêu là câu đó phức tạp bậc nhất, đặc biệt với một quân nhân chuyên nghiệp đã quen lối tư duy logic theo đường thẳng như anh, vậy nên, anh vẫn đang tìm kiếm cho mình một đáp án. Chỉ là bỗng nhiên anh muốn thả lỏng một chút, với người khác, cũng là với chính bản thân mình.
Nghiêm Chân bỗng thấy bần thần vì những lời anh nói, cho đến khi thấy anh đưa tay ra cùng gương mặt mang nét cười hiền hòa. Thoáng chốc cô dường như thấy bản thân chìm vào nhịp cảm xúc của anh, chầm chậm đưa tay cho anh, thư thái trong lòng.
Đi tảo mộ về đã mấy ngày, bạn nhỏ Cố lại vẫn cứ buồn thiu. Sở Dao nhìn cậu phồng má lên, không kìm được đưa tay chọc chọc, thấy cậu không phản ứng lại, bèn cười hỏi Nghiêm Chân: “Nhóc con này hôm nay làm sao thế?”
Nghiêm Chân đang bận thu xếp quần áo, tranh thủ ngó ra nhìn cậu nhóc, cười: “Tại sắp phải đi học chứ còn gì nữa, bài về nhà chưa làm xong, đang phát rầu đấy ạ.”
“Chị thấy không chỉ mỗi thế thôi đâu.” Sở Dao tiếp tục trêu cậu nhóc, “Chắc hẳn là sắp về nhà rồi, lại phải xa bố rồi, đau lòng, đúng không?”
Cậu bé bị chọc trúng nỗi đau, trề môi xuống, rồi lại bò lăn ra một chỗ. Nghiêm Chân nhìn cậu, cười cười lắc đầu với Sở Dao. Sở Dao ngồi cạnh lặng yên nhìn Nghiêm Chân dọn dẹp một lúc, lại lên tiếng: “Nghiêm Chân này, chị thấy điều kiện của Hoài Việt đầy đủ từ lâu rồi, hai đứa vẫn xa cách đôi nơi thế nhỉ? Tuy là điều kiện ở đây hơi kém, nhưng nói gì thì nói thành phố B vẫn hơn là thành phố C. Với lại, có chế độ chính sách cho gia đình quân nhân định cư, bố trí chỗ ở cho các em cũng không thành vấn đề.”
“Chúng em vẫn chưa nghĩ được nhiều thế ạ.”
Sở Dao bật cười: “Nhóc con này lớn bằng ngần nào rồi mà còn không suy nghĩ, phải nghĩ đi!”
Nghiêm Chân nghe vậy mỉm cười, dòng suy nghĩ trôi đi xa. Đúng vậy, phải suy nghĩ thôi. Bất luận là theo đơn vị đến thành phố B hay là Cố Hoài Việt chuyện công tác về thì cả nhà có thể sống bên nhau mới là quan trọng nhất.
“Nghĩ gì đấy?”
Bỗng một bàn tay giơ ra trước mặt nhấc hành lý của cô lên, Nghiêm Chân giật nảy mình, hoàn hồn lại trừng mắt với người đi không tiếng động này: “Chị dâu đâu rồi, sao anh lại lên nhà?”
“Chị dâu đưa Gia Minh xuống dưới rồi.” Cố Hoài Việt liếc nhìn cô, ánh mắt mang ý cười, “Ngồi ngẩn ra đến đờ đẫn rồi kìa.”
Bị trêu chọc, mặt Nghiêm Chân ửng hồng, ngẩng đầu lên trừng mắt lườm anh, lại bị anh ôm lấy: “Đi nào, anh với em xuống lầu thôi.”
“Vâng.”
Hôm nay là ngày họ trở về thành phố C, thời gian trước thành phố B tuyết rơi suốt, hôm nay tiết trời bỗng đẹp lạ thường, nắng chiếu rọi làm người ta không sao mở mắt nổi. Nghiêm Chân xuống đến dưới lầu, thấy cậu nhóc đứng cạnh Sở Dao, mặt mày buồn tủi nhìn đến là thương. Nhưng hết cách rồi, dù có quyết định theo đơn vị đến thành phố B thì lúc này vẫn phải về nhà, vậy nên Nghiêm Chân gắng tươi cười thoải mái, cúi xuống xoa đầu cậu bé, “Không việc gì, sang năm chúng ta lại tới.”
Qua Rằm tháng Giêng, việc tập luyện ở đơn vị trở nên căng thẳng, nhưng Cố Hoài Việt vẫn dành thời gian đích thân lái xe đưa họ ra sân bay. Chuyến bay khởi hành lúc một giờ trưa, giờ mới có chín giờ, cũng coi như dư dả thời gian, anh giảm tốc độ cho xe chạy chậm lại.
Nghiêm Chân ngồi bên ghế phụ lái, thỉnh thoảng đánh mắt sang ngó nhìn anh. Chiều nay Cố Hoài Việt còn có cuộc họp, bàn về kế hoạch tăng cường chuẩn bị thao luyện cho năm sau của đơn vị. Nghiêm Chân cũng nói họ có thể tự đi được, bảo anh không cần tiễn, nhưng riêng chuyện này Cố Hoài Việt lại vô cùng cương quyết. Cô hiểu tâm tư của anh,


XtGem Forum catalog