Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
về hưu năm kia, trưa hôm qua bà mang cơm đến trường cho ông, vừa hay nhìn thấy Nghiêm Chân, nhưng vì cô đi rất vội nên bà không kịp gọi lại. Về đến nhà bà cụ liền vội vội vàng vàng lôi ông Thường ra tra hỏi.
Nghiêm Chân nghe chuyện mà vừa thấy xúc động lại vừa thêm bối rối, “Đúng thật là, trùng hợp quá ạ.” Giáo sư Lý – vợ ông Thường sau khi nghỉ hưu được mời trở lại trường cô giảng dạy, đức cao vọng trọng, được mọi người vô cùng tôn kính.
“Còn nói nữa, tối qua bà ấy cứ nhai đi nhai lại bên tai bác, nói là sinh viên do Viện Quản lý Đại học Z đào tạo lại về dưới quyền bác do bác phụ trách? Nói thẳng ra là bác làm lãng phí nhân tài.” Ông Thường cười khổ.
“Vậy bác không vì thế mà đuổi việc cháu đấy chứ?”
Nghiêm Chân chỉ nói đùa một câu, nhưng ông Thường lại gật gù thật: “Bà ấy đòi người, cháu nói xem bác có cho hay không?”
Nghiêm Chân thoáng nghẹn lời, “Đòi cháu làm gì ạ?”
“Nói là Viện Quản lý Đại học C đang tiến hành một dự án, số người có chuyên môn ít quá, tuyển người trong nội bộ không đủ, nên mới nhờ bà nhà bác tìm cho người ta vài người thích hợp tới giúp đỡ, nếu làm tốt có thể được giữ lại trường làm trợ giảng.”
Nghiêm Chân gần như còn không buồn suy nghĩ đã vội từ chối: “Cháu, cháu không làm được đâu ạ!”
“Được hay không phải do người ta quyết định, còn đi phỏng vấn nữa cơ mà, mình có phải là đi cửa sau đâu.” Ông khoát tay trả lời dứt khoát, uống một ngụm trà, còn bồi thêm một câu nói đầy hàm ý sâu xa, “Cháu nghĩ kĩ đi, là trợ giảng của trường đại học đấy. Tốt hơn công việc ở đây rất nhiều.”
“Cháu biết ạ.” Cô cúi gằm. Đương nhiên cô hiểu rõ điều này, lý do mà cô chưa thể hạ quyết tâm ngay lập tức là vì cô vẫn còn đắn đo.
“Nghiêm Chân, bác tặng cháu bốn chữ này không phải tặng suông.” Ông Thường chỉ vào bức tranh chữ vừa viết, “Náu mình chờ thời như thế là đủ rồi, đã đến lúc phải xuất đầu lộ diện đi thôi.”
Kỳ thực, ông Thường đã quá coi trọng cô rồi, nào phải cô đang náu mình chờ thời, chẳng qua là tìm một công việc để nuôi sống bản thân mình thôi. Trầm ngâm giây lát, Nghiêm Chân nói: “Để cháu suy nghĩ, đến khi có quyết định rồi sẽ trả lời bác ạ.”
Buổi tối, Nghiêm Chân cùng cậu bé Cố Gia Minh về nhà, mấy ngày nay thành phố C tuyết lại rơi nhiều, Nghiêm Chân không dám đưa Gia Minh đến trường bằng xe đạp điện nên hai người quyết định đi xe bus. Lúc còn cách nhà hai trạm, Nghiên Chân dắt theo cậu bé xuống xe, tới siêu thị mua một ít đồ về nấu cơm tối. Cậu bé vừa dắt tay Nghiêm Chân vừa gặm kẹo hồ lô trộn đường lại vừa nghe Nghiêm Chân giáo huấn: “Bạn nhỏ Cố Gia Minh, tối qua cô đã nói với con thế nào ấy nhỉ?”
Cậu bé còn đang ngậm quả hồ lô trong miệng, nói vẻ ậm ờ: “Cô dạy con rằng, trong lớp không được tùy tiện đánh nhau với các bạn.”
Nhớ rõ như vậy cơ mà.
“Thế tại sao hôm nay có người nói với cô là con lại đánh nhau, mà còn vào hùa với Lâm Tử hả?” Hai oắt con xấu xa này giờ lại kết thành đồng minh nữa.
“Ai bảo cái đứa mới chuyển đến ấy cứ bắt nạt Lâm Tiểu Tiểu, phải đánh cho một trận!” Cậu bé nghiến răng nghiến lợi.
Nghiêm Chân nhìn cậu có chút bất ngờ, thì ra tên nhóc này cũng đã biết thế nào là anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô thở dài, “Thì con phải nói chuyện tử tế với bạn chứ. Nói bằng miệng, chứ không được nói bằng nắm đấm.”
Cậu bé cũng làm bộ thở dài: “Ôi, phụ nữ các cô đúng là rắc rối, chỉ biết mách lẻo với khóc lóc thôi!”
Nghiêm Chân cứng họng, tên oắt con xấu xa này lại xấu xa thêm một bậc, đã bắt đầu biết nói những điều như vậy!
Hắng giọng mấy tiếng, Nghiêm Chân nói: “Bạn nhỏ Cố Gia Minh, nếu cô không ở cùng một trường với con nữa, con có còn chê cô rắc rối không?”
Cậu bé nghe vậy bước chân khựng lại, vụn đường dính trên má cũng không buồn lau đi: “Cô, cô muốn đi đâu đấy?”
“Là cô ví dụ thế.”
Cậu bé gật gù, bảo: “Chê chứ, kiểu gì chẳng có người mách với cô!” Kéo theo sau đó là cậu vẫn sẽ bị mắng.
Cô bật cười, xoa đầu cậu bé. Đúng lúc này, đằng sau vang lên tiếng còi xe, Nghiêm Chân nghiêng đầu lại thì thấy một chiếc Liebao đang đậu bên vệ đường, mang biển số xe của quân đội, có người từ trong ló đầu ra, Nghiêm Chân nhìn là nhận ngay ra người đó.
Thẩm Mạnh Xuyên. Cô bất giác nhẩm tên anh ta.
Thẩm Mạnh Xuyên xuống xe, tay cầm mũ, tay chỉnh sửa tóc, móc áo trên cổ cũng không gài lại chỉn chu, gương mặt có vẻ bất cần. Anh ta đứng trước Nghiêm Chân và cậu bé, thấy hai người họ nhìn chằm chằm vào chiếc mũ của mình bèn đội mũ lên đầu: “Lại gặp nhau rồi.”
Nghiêm Chân không muốn nhắc chuyện cũ với anh ta, gật đầu liền muốn đi ngay. Thẩm Mạnh Xuyên không kìm được lại bỏ mũ xuống vò vò tóc, đi theo sau họ ra lời đề nghị: “Tôi đưa hai người về được không hả? Trời mưa tuyết thế này khó đi lắm!”
Dứt lời, cậu bé Cố Gia Minh liền trượt chân ngã, sau khi lồm cồm bò dậy, cậu lập tức quay đầu trừng mắt nhìn kẻ miệng quạ. Miệng quạ Thẩm Mạnh Xuyên bị dáng vẻ tức tối của cậu chọc cười, bước vội theo hai người họ.
Nghiêm Chân vừa phủi tuyết trên người Gia Minh vừa nói với Thẩm Mạnh Xuyên: “Sắp đến nhà rồi, k