Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
m thấy áp lực đè nặng, vốn bởi việc cơ cấu lại biên chế trong quân như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, cộng thêm Quân khu rất coi trọng cuộc tập trận không có kịch bản giả định lần này, cả Sư đoàn đều hiểu rõ đợt diễn tập tới đây chính là thời điểm quan trọng của họ, nếu không thuận lợi vượt qua lần khảo nghiệm này, hậu quả sẽ khó lòng tưởng tượng nổi.
Trước ngày diễn tập chính thức, Sư đoàn D tổ chức lễ tuyên thệ. Thẩm Mạnh Xuyên mặc bộ quân phục dã chiến đứng trên bục, nét mặt không còn vẻ bất cần, trở nên lạnh lùng uy nghiêm. Sau khi kết thúc buổi lễ anh ta mau chóng trở về văn phòng, từ xa đã trông thấy Chính ủy Triệu đi về phía minh. Chỉnh lại chiếc mũ, anh ta hỏi: “Thế nào rồi?”
“Ban chỉ đạo vừa gọi điện tới, nói là Tư lệnh Tịch sẽ đến thị sát diễn tập. Ngoài ra còn có đoàn quan sát gồm người của Quân khu và Học viện Chỉ huy Lục quân đến quan sát…”
“Trận này không có việc gì của bên chúng tôi mà?”
“Đây là lệnh của Tư lệnh Tịch.” Thư ký Lương cười rồi ngắt máy.
Hết cách, Cố Hoài Việt chỉ đành phục tùng mệnh lệnh.
Cuộc tập trận lần này được tổ chức tại một khu căn cứ huấn luyện chiến thuật hiệp đồng tác chiến quy mô lớn gần thành phố B, địa điểm được lựa chọn vô cùng thuận lợi cho Quân Xanh, bởi từ doanh trại Quân Xanh chỉ cần di chuyển hơn 280km là đến được căn cứ địa, còn Sư đoàn D cần phải di chuyển gần 500km.
Khi Cố Hoài Việt bước vào đại sảnh của Ban chỉ đạo, Tư lệnh Tịch đã có mặt ở đó, nhìn thấy Cố Hoài Việt, ông vẫy tay về phía anh, Cố Hoài Việt liền đi tới ngồi xuống bên cạnh. Sau khi ngồi xuống chỗ, anh cùng Tư lệnh Tịch chăm chú quan sát bản đồ tình hình chiến sự trên màn hình lớn treo trên tường, theo diễn biến trên bản đồ có thể thấy lực lượng chính của Sư đoàn D vẫn đang trên đường tới căn cứ. Chướng ngại vật nối tiếp nhau được bày ra, Quân Xanh phái đi mấy chiếc máy bay tiêm kích, phát động đợt không kích đầu tiên vào Quân Đỏ đang trên đường đi, chỉ huy Quân Đỏ lập tức triển khai phản kích. Còn chưa áp chế được trận hỏa lực đường không này, Quân Xanh lại phái thêm hàng loạt máy bay tiến hành oanh tạc và bắn phá, Tiểu đoàn Pháo của Quân Đỏ bị bắn hỏng một chiếc xe pháo tự hành. Ban chỉ đạo nhận định đợt tấn công này có hiệu quả, làm cho chỉ huy Quân Đỏ Thậm Mạnh Xuyên tức tối chửi rầm trời.
Ông Tịch Thiếu Phong đổi sang một tư thế ngồi có phần thoải mái: “Thằng nhóc này có thua người cũng quyết không để thua trận đây, ngay trước cửa nhà đã bị thiệt hại rồi.”
Cố Hoài Việt tiếp lời: “Chú yên tâm, cậu ta không dám thua, chẳng có gì để thua, mà cũng không thể thua được.”
Ông Tịch Thiếu Phong nhìn anh thâm ý sâu xa, “Biết sao chú lại gọi cháu đến không?”
“Xem kịch hay ạ.” Cố Hoài Việt cười, “Cháu nghe nói lần tập trận này hai bên thực lực ngang ngửa quyết liệt giằng co, hiển nhiên là có kịch hay để xem rồi.”
Cái thằng này, ông Tịch Thiếu Phong hừ một tiếng, “Can đảm hơn người, quyết đoán dũng mãnh. Hăng hái quyết chiến với kẻ địch mạnh đều thành mãnh tướng, cậu ta có dũng, nhưng về mưu thì còn kém cháu một chút, cần phải rèn luyện thêm nữa.”
Suốt dọc đường, Quân Đỏ liên tiếp gặp phải những chướng ngại vật và các ổ hỏa lực do Quân Xanh bố trí, hiển nhiên Quân Đỏ rút được kinh nghiệm từ đó cũng trở nên khôn ngoan hơn, mở rộng mạng lưới trinh sát, bắt đầu phản kích, áp chế hỏa lực trên mặt đất của Quân Xanh.
“Xem ra, Quân Xanh nắm bắt tốt cơ hội này đấy. Không biết Thẩm Mạnh Xuyên xoay chuyển tình thế ra sao đây.”
Cố Hoài Việt khẽ cười: “Nếu căn cứ của đối phương được bố trí phòng vệ kiên cố, thì lợi thế giành được lúc này cũng chưa chắc đã mang tính quyết định. Đợi mà xem, Thẩm Mạnh Xuyên sẽ không chịu để yên đâu ạ.”
Ông Tịch Thiếu Phong lại nhìn anh, quyết định tạm thời không thảo luận vấn đề này với người chuyên nghiên cứu nhiều về lịch sử chiến tranh kia nữa. Ông nghiêng đầu sang chỗ khác, chốc lát sau một chai thuốc đã được đưa tới. Phản ứng đầu tiên của ông Tịch Thiếu Phong là chau mày nhìn sang phía người đưa thuốc – Cố Hoài Việt.
Cố Hoài Việt lập tức tỏ rõ thái độ, “Cháu đi từ Quân khu tới, gặp được cô Chung, cô nhờ cháu mang hộ cho chú, nhắc chú không được quên uống thuốc.”
Ông Tịch Thiếu Phong nhíu mày, nhận lấy.
Cố Hoài Việt thở ra một hơi: “Nhiệm vụ đã hoàn thành, cháu cũng rút quân thôi.”
“Sao đấy?”
“Vợ con đến thăm, cháu đi đón đây.”
Nhìn theo bóng lưng anh, ông Tịch Thiếu Phong lắc đầu cười.
***
Cố Hoài Việt lái một chiếc xe Jeep quân sự phi như bay về Bộ chỉ huy Sư đoàn. Chuyện anh nói với ông Tịch Thiếu Phong quả thực không phải là cái cớ. Bạn Cố Gia Minh được nghỉ mấy ngày, còn Nghiêm Chân nhân dịp đám trẻ được nghỉ nên cũng có vài ngày nhàn rỗi. Hai người bàn tính rồi bay thẳng tới thành phố B. Có điều hiện giờ anh không kịp ra sân bay đón nữa, đành bảo Tiểu Mã đi đón người về.
Giờ đã là tháng Năm, anh xa nhà đã được hai tháng, thời tiết cũng dần dần nóng lên, chẳng bao lâu nữa sẽ có thể đổi sang mặc thường phục mùa hè. Cố Hoài Việt đỗ xe dưới lầu, không vội vào trong, còn đứ