Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
ng tại chỗ ngẩng đầu nhìn. Không ngoài dự đoán, trong nhà sáng ánh đèn. Anh mỉm cười, sải bước đi lên.
Cửa nhà rộng mở, một chiếc vali bé nhỏ bày ra giữa phòng khách, cậu bé nào đó đang nằm bò trước vali lục tìm đồ chơi bên trong, nhóc con này đi đâu cũng không quên vũ khí của mình. Cuối cùng đã lôi ra được một khẩu súng, vui sướng ngẩng đầu, nhìn thấy anh, sững người lại.
Cố Hoài Việt đứng ở cửa nhướng mày nhìn cậu, cậu bé chớp chớp mắt, bò lên tức tốc xông ra cửa: “Hỏng rồi, phòng bị thất bại, địch đánh đến cửa nhà rồi!”
Cố Hoài Việt bật cười, xách cổ áo cậu lôi vào, trong lúc dạy bảo cậu, phát hiện ra nhóc con này lại tăng cân, “To gan nhỉ, dám chống chính quyền à.”
Cậu nhóc kêu lên mấy tiếng, không dám làm càn trước mặt thủ trưởng nữa, ôm cổ anh thơm chụt một cái lấy lòng.
Âm thanh bên ngoài đánh động đến Nghiêm Chân đang bận bịu trong bếp, cô hơi ló đầu ra, thấy hai người đang cùng nhau làm trò lại im lặng quay vào bếp.
Tham mưu trưởng Cố Hoài Việt đấu mắt với cậu bé Cố Gia Minh một lúc, Cố Gia Minh thầm thì mật báo: “Cô Nghiêm vẫn còn giận bố đấy.”
Cố Hoài Việt nhướng mày, đặt cậu bé xuống rồi đi vào trong bếp.
Có một nồi canh đang hầm, rau đã được rửa sạch đặt trên bệ chỉ đợi chế biến. Anh đứng ở cửa bếp, nhìn ngắm bóng hình mảnh dẻ đang bận rộn dưới ánh đèn nhạt vàng. Bỗng nhiên nhận ra, chỉ cần người phụ nữ này tới thì căn phòng tựa như mô hình cứng nhắc, lạnh lẽo của anh sẽ được bao trùm trong không khí đầm ấm của một gia đình, luôn luôn như vậy.
“Nghiêm Chân,” Anh cất tiếng gọi cô, Nghiêm Chân hờ hững đáp lại một tiếng, tiếp tục việc đang làm dở.
“Để anh giúp cho.” Nói rồi liền cởi chiếc áo khoác thường phục định tới bên giúp đỡ.
“Không cần đâu.” Nghiêm Chân vội ngăn anh lại, “Em xong ngay bây giờ đây, anh đi làm cả ngày rồi, nghỉ ngơi một lát đi.”
“Không sao.” Anh cười đáp.
Nghiêm Chân làm bộ tức giận, đẩy anh ra ngoài: “Em bảo anh nghỉ ngơi thì anh nghỉ ngơi đi!”
Quả nhiên, vẫn còn giận sao? Cố Hoài Việt đành cười, nắm lấy tay cô: “Bà xã.”
Nghiêm Chân tức giận là có nguyên do của nó. Lần trước Cố Hoài Việt cùng Phó Sư đoàn trưởng Kiều về thành phố C thăm bố của Chính ủy Cao nằm ở Viện Quân y, vốn dĩ ngày hôm sau phải trở về đơn vị, rốt cuộc hôm đó bị cậu bé quấn chặt lấy không chịu rời, nên lại lùi thêm một ngày nữa, đến hôm sau mới đi. Nghiêm Chân định dậy sớm tiễn anh, rốt cuộc người này sáng sớm thức dậy lén đi mất, cô ngủ rất say giấc, hoàn toàn không hay biết. Cho đến khi cảm giác bên cạnh không còn hơi ấm, cô mới dần tỉnh giấc. Nhìn một bên giường trống vắng, cô thấy bực bội vì mất mát. Dẫu cho lần nào trong điện thoại, giọng nói của cô cũng rất bình thường, nhưng cứ hễ nhìn thấy người này là cảm giác tủi thân ấy lại dâng lên. Nghiêm Chân ra sức rút tay khỏi tay anh, nhưng anh nắm rất chặt, Nghiêm Chân chỉ đành trừng mắt nhìn, “Em còn phải nấu cơm nữa!”
“Không giận nữa, nhé?” Anh cúi nhìn cô, dịu giọng dỗ dành.
Nghiêm Chân hít vào một hơi, quên hết nỗi chua xót vừa dâng lên, “Em thèm vào giận hờn gì với anh! Lãng phí thời gian!” Họ cũng chỉ có được vài ngày bên nhau.
Cố Hoài Việt cười, vuốt tóc mái của cô nói: “Tốt, khả năng giác ngộ tư tưởng cao đấy.”
Dứt lời Nghiêm Chân lại trừng mắt lườm anh, nhưng thật sự không sao tức giận nổi. Thời gian của họ không nhiều, nếu còn dùng để cãi nhau, cô không đành lòng.
Kỳ thực đầu tháng Năm, quân đội cũng có vài ngày nghỉ, nhưng sáng sớm hôm sau, Cố Hoài Việt vẫn theo lệ thường tới trụ sở Bộ chỉ huy Sư đoàn, vì một số công việc còn dang dở. Anh muốn tranh thủ hoàn tất hết trong hôm nay, dành thời gian còn lại gom thành một kỳ nghỉ ngắn.
Đợt trước Lão Lưu mổ ruột thừa phải nằm viện, Chính ủy Cao về nhà chăm sóc bố, bao nhiêu việc dồn cả lên vai anh, đã rất lâu rồi Tham mưu trưởng Cố chưa có thời gian ngơi nghỉ. Vậy nên đợt nghỉ phép này nói thế nào Lưu Hướng Đông cũng không chịu bố trí để anh trực ban nữa, đuổi thẳng anh về nhà chơi với vợ con, sợ anh không chịu, còn nói là “quân lệnh như sơn”, Cố Hoài Việt buộc lòng phải cảm kích tiếp nhận. Buổi sáng trước ngày về thông báo chuyện nghỉ phép cho Nghiêm Chân và cậu bé. Cố Gia Minh nghe tin xong vô cùng thích thú, không cần Nghiêm Chân thúc giục cũng nhanh nhẹn giải quyết bữa sáng, còn ngoan ngoãn giúp cô rửa bát. Nghiêm Chân kinh ngạc nhìn cậu nhóc, thấy bàn tay mũm mĩm đầy bọt của cậu đang khua khoắng trong bồn rửa, bộ dạng vui vẻ thoải mái, cũng đành để cho cậu làm.
Tiếng chuông cửa reo lên, Nghiêm Chân ra mở cửa. Gọi cửa là một người đàn ông mặc quân phục trạc tuổi trung niên đứng bên ngoài. Nghiêm Chân thoạt nhìn cảm thấy rất quen, nghĩ một lúc mới nhớ ra tên người đàn ông đó, là Khương Tùng Niên.
Khương Tùng Niên bị cô nhìn đến mức lúng túng, lúc này thấy cô gọi ra tên mình, không khỏi mừng rỡ. Nghiêm Chân gặp anh ta cũng rất vui, cô vội khom người cúi chào, mời Khương Tùng Niên vào nhà. Tay anh ta xách theo một vài đặc sản, Nghiêm Chân vừa trông thấy đã bối rối, “Sao anh còn mang cả quà đến thế này?”
K