Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

riền miên, sáng sớm hôm sau, Cố Hoài Việt cùng Nghiêm Chân đi đón cậu bé về nhà. Chiếc xe đi thẳng tới bên ngoài nhà họ Lâm, Nghiêm Chân vừa tháo dây an toàn, ngẩng đầu nhìn đã thấy ngay một đứa trẻ đang đứng dựa người trước cổng nhà, ngẩn người một thoáng, vội vàng xuống xe.
Cậu bé Cố Gia Minh mặt mày nhăn nhó nhìn cô giáo Nghiêm đang bước về phía mình, vốn định giữ thái độ nghiêm khắc để phê bình cô mấy câu, nhưng còn chưa lầu bầu ra miệng đã bị Nghiêm Chân ôm chặt lấy, vòng tay ấm áp khiến tiểu Tư lệnh đem hết những điều oán trách dồn nén lại.
“Lạnh không con, sao lại đợi ở đây?” Nghiêm Chân đưa tay lên kéo thấp chiếc mũ của cậu bé xuống.
Cậu bé nhìn thủ trưởng đang thong thả đi về phía mình, lầu bầu đáp: “Cô ơi chán cô quá cơ, con còn định cho cô một bất ngờ đấy.”
Tối đó lúc Nghiêm Chân đến nhà họ Lâm giao bản kế hoạch, cậu bé ở nhà chơi điện tử một mình, thì thủ trưởng gọi điện nói hôm sau sẽ về nhà một chuyến, hiển nhiên là cậu bé vui mừng khôn xiết, nóng lòng đợi cô giáo Nghiêm về để báo tin vui này cho cô. Ai dè đợi đến lúc cậu ngủ gà gật rồi mà cô giáo Nghiêm vẫn chưa về. Cậu bé đổi ý, quyết định không nói cho cô biết nữa, để cô được bất ngờ. Ai biết được, hai người họ lại chung tay hợp sức tặng cho cậu một “bất ngờ”, là đưa sang nhà bà ngoại.
Đối mặt với màn “lên án” của cậu bé, cô giáo Nghiêm cúi đầu. Cố Hoài Việt bước lại gần, khẽ nâng chiếc mũ của cậu, cậu bé theo đó cũng ngẩng đầu lên. Một đôi mắt dán chặt vào anh đưa qua đưa lại. Mới một, hai tháng thôi, khuôn mặt nhỏ bé của cậu chàng đã bầu bĩnh lên rồi, Cố Hoài Việt không nhịn được đưa tay ra nhéo má, chọc cho cậu nhóc tức tối.
Nghiêm Chân giải cứu gương mặt bầu bĩnh của cậu bé ra khỏi bàn tay Cố Hoài Việt, ôm cậu hỏi: “Gia Minh, tối qua có bị mắng không con?”
Cậu bé đảo mắt nhìn cô, còn chưa lên tiếng, sau lưng đã truyền tới một giọng nam trầm khàn: “Hừm, vẫn cứ nghịch ngợm thế, ai mà mắng được con nhà anh chị?”
Cố Hoài Việt đứng nghiêm, đưa tay làm động tác chào với người vừa đột ngột xuất hiện ở cửa.
Người đến là ông cụ nhà họ Lâm – Lâm Trọng Bác.
Nghiêm Chân cũng bối rối đứng thẳng dậy, nhìn về phía ông Lâm Trọng Bác đang khoác chiếc áo măng-tô quân đội trên người, nhận lấy cặp sách của cậu bé từ tay ông. Ông Lâm Trọng Bác đưa tay tỏ ý bảo hai người cứ thoải mái, ông cúi người xuống nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của cậu bé.
Cậu bé Cố Gia Minh là đứa trẻ thông minh biết bao, đáng yêu biết bao, chớp chớp đôi mắt, toét miệng ra cười, làm cho gương mặt luôn nghiêm nghị của ông Lâm Trọng Bác cũng phải lộ ra ý cười hiền hòa, ông cụng đầu vào trán cậu bé, xoa xoa đầu cậu rồi đứng thẳng người nhìn sang Cố Hoài Việt và Nghiêm Chân: “Đưa nó về đi, không thì suốt ngày cu cậu cứ lải nhải mãi.”
Cố Hoài Việt gật đầu. Cậu bé thoắt cái liền vụt tới bên Nghiêm Chân, nắm chặt vạt áo cô. Nghiêm Chân có phần ngại ngùng, nhưng vẫn ôm chặt lấy vai cậu.
Cảnh tượng trước mặt làm ông Lâm Trọng Bác bật cười, ông nhìn Cố Hoài Việt: “Đi mau đi, nghe nói con cũng không có nhiều thời gian, lúc nào ở bên nhau được thì tranh thủ đi.”
Nghiêm Chân dỗ dành cậu nhóc ổn thỏa, cắn cắn môi nói: “Bác Lâm, cháu muốn gặp giáo sư Tống ạ.” Thấy ông Lâm Trọng Bác nhìn về phía mình, cô nhân lúc sĩ khí lên cao dứt khoát nói liền một mạch, “Hôm qua, cháu cũng không đúng, cháu muốn trực tiếp nhận lỗi với cô.”
Cô nói rất thành khẩn, không ngờ ông Lâm Trọng Bác hừ một tiếng, cất giọng không vừa lòng: “Chị nhắc tôi mới nhớ, hôm qua bà nhà tôi bị chị làm cho tức đến phát ốm rồi đấy.”
Nghiêm Chân sững sờ trước tốc độ trở mặt của ông, Cố Hoài Việt cũng không sao lý giải được, khẽ nhíu mày. Thấy ba người đã bị dọa cho đờ đẫn, ông Lâm Trọng Bác thư thái nở nụ cười, “Thôi, không dọa mấy đứa nữa, bà cụ vẫn còn đang ngủ trên lầu. Tối qua về đã thấy sắc mặt bà ấy bất thường, chui vào phòng Kha Kha không chịu ra, đợi đến lúc Gia Minh đến lại ôm lấy thằng bé khóc lóc thảm thiết. Làm cho cả nhà sợ hết hồn, đến tận ba giờ sáng mới ngủ yên được.”
Nghiêm Chân nghe vậy áy náy vô cùng. Cố Hoài Việt biết được tâm trạng của cô, ôm lấy vai cô an ủi. Ông Lâm Trọng Bác nhìn hành động thân mật chẳng chút e dè của hai người, trong lòng thở dài não nuột. Kha Kha cũng đã từng có được cơ hội hạnh phúc như thế, đáng tiếc làm sao. Nhớ tới đứa con gái mất sớm của mình, ông Lâm Trọng Bác chợt thấy buồn lòng. Ông phất tay, thong thả bước dạo về phía sau.
Cánh cổng trước mặt đóng lại, Cố Hoài Việt nghiêng đầu nhìn hai người một cao một thấp bên cạnh. Cậu bé Cố Gia Minh bị anh nhìn đến mức khó chịu phải dụi sát vào Nghiêm Chân, không có tật mà cũng giật mình. Cố Hoài Việt và Nghiêm Chân nhìn nhau, bật cười, cúi xuống một tay nhấc bổng cậu bé lên. Cậu bé níu chặt vai anh: “Làm gì ạ?”
Cố Hoài Việt thơm lên má cậu: “Về nhà.”






Anh hùng khó qua ải mỹ nhân
Hai tháng sau, sắp đến ngày diễn tập quân sự.
Dạo gần đây, Sư đoàn trưởng Sư đoàn D Thẩm Mạnh Xuyên cả