Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.
sẽ lại đập vào mặt nàng, khiến nàng muốn động đậy cũng không được, mà bất động cũng không xong.
Nàng đã cứng đờ cả xương rồi! Đột nhiên nàng cảm thấy, hẳn là nàng nên ngủ tiếp mới đúng, ngủ thẳng đến đất trời tối mịt luôn lại càng tốt!
“Đa tạ…Thượng tiên cứu mạng!” Nàng chuyển đề tài.
Mộ Tử Hân nghiêm mặt, lúc này mới ngồi thẳng người, nhàn nhạt nói: “Gọi ta Bạch Trúc!”
Nàng vội vàng hít thở, tự do rồi, như thế mới tốt chứ!
“Còn đau không?” Hắn tiếp tục hỏi, vừa nói vừa bắt lấy cổ tay nàng, mi tâm hơi nhíu, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn nàng, không hề giống vẻ cố ý bắt chẹt người khác vừa nãy.
Lạc Song theo quán tính muốn giựt tay về, suy nghĩ một chút lại nhịn xuống, tùy hắn bắt mạch. Bắt thì bắt, dù sao nàng ngày ngày đều bị bắt mạch, nhiều thêm một lần cũng không sao ( suy nghĩ vô cùng nguy hiểm :v) “Tạ Thượng tiên quan tâm, ta đã không sao rồi!”
Sắc mặt hắn lạnh đi, trong mắt cũng lạnh lẽo “Bạch Trúc!”
“Hở?” Nàng sửng sốt, hơi ngơ ngác nhìn hắn.
“Bạch, Trúc!” Hắn mở miệng lần nữa, nói từng chữ “Nơi này không phải Bạch Mộ, không cần giữ lễ tiết! Dù sao…ta cũng đã cứu nàng!”
Khóe miệng Lạc Song nhếhc lên, đối với câu kia thật muốn cắn răng, ân cứu mạng, ân cứu mạng đó!
“Bạch…Bạch Trúc!” Tốt! Ân cứu mạng to như trời, nàng nhịn! Nhìn bốn phía một chút, đây là một gian phòng đơn sơ nho nhỏ, hình như mới được dựng tạm lên.
“Xin hỏi Thượng….Bạch..Trúc! Sao ta lại ở đây mà không phải ở Bạch Mộ?” Theo lý thuyết, ra khỏi Hư Không hẳn là phải về đến Bạch Mộ mới đúng, hẳn là không phải nơi này.
Hắn lúc này mới thỏa mãn cười đến cong cả mắt, thản nhiên nói: “Cảnh Hư Không quá phức tạp, mặc dù ta đã vào nhiều lần cũng chỉ có thể nắm giữ việc ra vào trận pháp chứ không thể khống chế hoàn toàn. Huống chi thân thể nàng trống rỗng, cho dù ta muốn đưa nàng trở về Bạch Mộ, cũng phải chờ nàng tỉnh lại mới được!”
“Ồ!” nàng gật đầu, ra là có thể ra vào, nhưng không nhất định sẽ ra đến đâu. Nàng vẫn còn hơi nghi ngờ, cho dù thân thể nàng không tốt, hắn cưỡi kiếm đưa nàng về cũng được mà….
Đột nhiên nàng lại nghĩ đến điều gì, nàng vội hỏi: “Đây là đâu?”
“Tây Hải!”
“A!” Nàng lại há hốc mồm “Tây…Tây Hải!”
Tây Hải phía Tây, Bạch Mộ phía Đông, cho dù ngự kiếm cũng phải đi cả ngày đường. Khó trách hắn không vội mang nàng về, với tình huống của nàng lúc đó, chỉ sợ còn chưa đến nơi đã bị người của Ma giới phát hiện.
Nàng quay đầu nhìn một chút, mới phát hiện phòng này mặc dù đơn sơ nhưng cũng đã được bày kết giới. E rằng không ai có thể tìm ra nơi này. Nàng theo bản năng đè ép lồng ngực, cơn đau đớn nơi tin đã sớm không còn, như đã hoàn toàn bốc hơi, ngay cả luồng khí chạy loạn xạ trong người nàng cũng không còn cảm nhận được.
Nàng không nhịn được nhìn hắn, phong ấn nửa mở trên người nàng, ngay cả ca ca cũng không có cách nào, hắn rốt cuộc đã làm cách nào?: Hay chỉ là tạm thời đè nén xuống?
“Thân thể của nàng đã không sao rồi!” hắn buông tay nàng ra, bưng chén thuốc qua đưa nàng “Uống hết thuốc, ngày mai chúng ta trở về Bạch Mộ!”
Nàng nghe lời nhận lấy,đang định đưa đến miệng, đột nhiên nhớ tới điều gì, nhìn chằm chằm thuốc trong tay, trừng mắt nhìn hắn “Vừa rồi huynh không có uống?” Hắn luôn nói chuyện với nàng, căn bản không có dấu hiệu như đã uống thứ gì.
“Tại hạ không bị thương, sao phải uống thuốc?” Hắn cười khẽ, chân mày cong cong!
“Vậy huynh vừa rồi không phải đinh mớm….” Nàng vốn muốn hỏi hắn không đã định dùng miệng mớm thuốc cho nàng, nhưng nhìn hai mắt cười đến cong cong của hắn, nàng liền bừng tỉnh, nàng bị chơi xỏ!
Nàng là thiên hạ đệ nhất ngu ngốc, hắn nói có hai ba câu liền tin ngay!
Quay đầu nhìn, người này thật sự là Thượng tiên sao?
“Nàng nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta ra ngoài trước!” Nụ cười hắn tươi rói, như có chuyện gì buồn cười, đứng dậy ra cửa. Vừa đến cửa, lại quay đầu lại nói “Nếu lần tới muốn giả bộ ngủ, nhớ…đừng có nhắm mắt chặt quá!”
Hắn biết!
Lạc Song trợn tròn mắt nhưng hắn đã đi ra.
Khóe miệng kịch liệt co quắp, nàng đen mặt nhìn chén thuốc trong tay một lúc lâu!
Không biết, thuốc này có đắng không ta, có thể đắng đến mức khiến người ta ngất luôn không?
Ngửa đầu uống cạn, tinh thần vẫn vô cùng tốtm nàng bĩu môi. Thuốc đắng dã tật, thuốc này không đắng, chắc chắn không phải thuốc tốt.
=========================
Bóng dáng vận bạch y đứng bên ngoài cửa sổ thoải mái cười. Lúc này hắn mới yên tâm xoay người, chậm rãi đi mấy bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời cao xa.
Thở dài, nàng có tinh thần như vậy, hắn cũng yên tâm.
Ngực đột nhiên có một cơn đau truyền đến, thân hình hắn hơi lung lay, hắn lảo đảo, ho nhẹ hai tiếng, vội vàng che miệng, như sợ bị người ta nghe thấy, cố gắng đè nén.
Sắc mặt tái nhợt rất nhiều, thở gấp một lúc lâu mới từ từ mở tay, bên trong đỏ tươi khiến người ta phải giật mình, hắn khẽ nhíu mày, nhẹ giọng lẩm bẩm.
“Một trăm năm nay, nàng….đã chịu đau khổ như thế sao?”
Nắm thật chặt tay, hắn nghiêm sắc mặt, đứng thẳng, một tay đặt ra sau lưng. Hít thật sâu, trong nháy mắt, hắn lại trở thành