Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.
Thính Phong, ta là Bạch Trúc!”
“…..”
Người trong lòng đã không còn nhúc nhích, hắn nghiêng người buông nàng ra, mặc dù không nhìn rõ, nhưng hắn có thể chính xác chạm vào mặt nàng, như hắn đoán, trên mặt đã ẩm ướt. Thở dài một tiếng, hắn nhẹ nhàng lau đi.
Nàng có lẽ đã sớm phát hiện, nhưng vẫn thà tin hắn là Thính Phong chứ không muốn tin tưởng hắn lần nữa.
Mày rậm nhíu chặt, hắn không do dự nữa, một tay kết ấn, niệm chú. Phía trên dần xuất hiện một ánh sáng yếu ớt, càng lúc càng rõ ràng, dần dần tạo thành một lối vào. Sắc mặt hắn hơi lạnh đi, ôm chặt lấy Lạc Song, bay lên.
Nếu có kiếp sau, ta không phải Thượng tiên, nàng không phải nữ thần….Ta sẽ chỉ che chở cho một mình nàng!
Sau Khi Tỉnh Lại
“Biến, cút ngay, đừng để ý đến ta!”
“Nguyệt Nhiễm, ta tên là Nguyệt Nhiễm!”
“Ngươi nói sao? Xích Cơ là mẹ ngươi!”
“Ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi, ngươi biết không? Ngươi đồ ngu ngốc kia, ngu ngốc, không có đầu óc!”
“Anh Lạc, Lạc Nhi! Tỉnh lại tỉnh lại….”
Là ai, giọng nói của ai? Thật quen thuộc, nhưng nàng đang ngủ ngon mà, nàng không muốn tỉnh!
Đang nghĩ thế, giọng nói kia lại truyền đến, mang theo tràn đầy lo lắng “Giờ đã là giữa trưa, vì sao chưa tỉnh? Anh Lạc, không phải đã dặn ta phải đánh thức nàng sao? Anh Lạc!”
Rốt cuộc là ai? Đầu óc nàng hiện lên một người, nhưng đáy lòng lại chợt đau nhói. Nghĩ không ra!
“Mau tỉnh lại! Anh Lạc!”
Không muốn, tỉnh lại mệt chết được, nàng không muốn tỉnh. Nhưng giọng nói kia cứ như sợ không thể làm phiền người khác ấy, cứ quấy rầy nàng, khiến nàng không thể làm lơ.
“Anh Lạc….Anh Lạc! Đành vậy!” Hình như hắn đã quyết tâm điều gì.
Trên người dần truyền đến một tia ấm áp, có cái gì đang từ lưng chảy vào thân thể nàng, truyền đến từng ngóc ngách trong thân thể nàng. Đau đớn từng chút từng chút được hút ra, nàng nhất thời cảm thấy toàn thân nhẹ nhòm, cơn đau như thiêu đốt cũng đã lui đi.
Đáy lòng nhất thời như thả lỏng, cơn mệt mỏi chợt ập tới, triệt để lâm vào giấc ngủ say, không còn đau đớn, nàng chưa bao giờ được ngủ an ổn đến thế.
========================================
Từ xa truyền đến tiếng côn trùng kêu vang, cửa cạch một tiếng bị đẩy ra, có người đang bước vào.
Mùi thuốc nồng nặc gay mũi truyền đế. Người đang nằm thẳng tắp trên giường lại càng căng thẳng người. Có người ngồi xuống bên giường, người trên giường nhắm nghiền hai mắt.
Nhất thời trong phòng không có tiếng động gì, như đang đợi người trên giường tỉnh lại, lại như đang đánh giá cái gì.
Một lúc lâu sau!
“Còn chưa tỉnh sao?” Giọng nam dịu dàng như gió xuân thổi qua, người trên giường vẫn không có động tĩnh gì.
“Lẽ ra không phải thế, hừng sáng liền phải tỉnh rồi chứ, giờ đã là mấy cái trời sáng rồi!” Giọng nói kia như chứa vài phần bất đắc dĩ, than nhẹ một tiếng, lại nhìn người trên giường.
Nàng không nhúc nhích, ánh mắt nhắm chặt, chặt đến cố ý.
Hắn sửng sốt một chút, nhất thời như hiểu ra điều gì, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng nói nhẹ nhàng vang lên “Vậy phải làm sao đây? Thuốc này nàng không thể không uống! Nàng lại không chịu tỉnh, lỡ giờ uống thuốc thì không tốt đâu!”
Giọng nói kia rõ ràng là do dự, lại lộ ra tiếng cười, thở dài “Aizz, xem ra không thể làm gì khác hơn, ta cũng không muốn mạo phạm nàng đâu!”
Lời nói dịu dàng không còn lại truyền đến tiếng uống nước, nam tử nghiêng thân kề sát người trên giường, hơi thở ấm áp phả trên mặt nàng, càng lúc càng gần.
Chỉ một chút nữa thôi là sẽ chạm môi!
Người trên giường lập tức mở to hai mắt, tỉnh đúng lúc đến thiên thời địa lợi nhân hòa. Hai mắt chớp chớp long lanh long lanh, muốn có tinh thần bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Tỉnh thì tỉnh nhưng Lạc Song vẫn bị gương mặt tuấn tú kề sát làm cho sợ đến sửng sốt “Thượng….Thượng tiên!”
“Tỉnh rồi?” Hắn cười rực rỡ như hoa, trên gương mặt ôn hòa lộ ra nụ cười như đã thực hiện được mưu kế ( anh gian ghê =v=)
“Đúng…đúng vậy!” Nếu không tỉnh thì nàng đã bị người ta quang minh chính định vô lễ rồi “Chào buổi sáng!”
“Giờ này đã là buổi trưa rồi!”
“Vậy…vậy à?” Khóe miệng Lạc Song co quắp mấy cái, cứng ngắc mở miệng, mặt của hắn kề sát quá, nếu không cẩn thận sẽ chạm vào “Ta….từ trước đến nay ngủ rất say, làm phiền Thượng tiên lo lắng rồi!”
“Cũng không lo lắng mấy!” Ánh mắt hắn khẽ híp lại, trên gương mặt đều là ý cười “Chỉ là mấy chén thuốc thôi, không cần để trong lòng!”
“Ha ha….” Nàng cười ngượng, con ngươi xoay chuyển, hắn còn chưa chịu đứng lên sao? “Thượng tiên không cảm thấy….tư thế này….rất không thích hợp sao?” Hắn còn định ngồi kiểu này bao lâu nữa vậy?!
“Có sao?” Hắn đảo mắt tỏ vẻ đang suy nghĩ, một lúc lâu lại tiếp tục cười như hoa “Không cảm thấy!”
“….” Câu này sao quen vậy?!
Lạc Song im lặng, với hành động này của hắn, nàng la to vô lễ thì cũng không quá đáng lắm đâu! Thế mà hắn còn cười đến rực rỡ như thể đây là một chuyện bình thường lắm vậy! Mỗi lần hô hấp, hơi thở ấm áp mang theo hương hoa lê nhàn nhạt kia