XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

ng ngừng chảy xuống, nhiễm đỏ cả vùng đất.
Giọng điệu của nàng rất bình tĩnh, bình tĩnh như đang bàn luận hôm nay trời thật đẹp, nhưng trong đó lại lộ ra phần nào sự băng giá đến kì dị, khiến người ta lạnh cả đáy lòng. Nàng khẽ cúi đầu, vẫn là một Lạc Song như cũ, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thật xa lạ.
Mộ Tử Hân chỉ cảm thấy trái tim như bị chấn động, cơn đau nhói nơi lồng ngực lại càng mãnh liệt, dường như bất kì lúc nào cũng có thể bùng phát. Liếc mắt nhìn về phía Lạc Song vẫn đang ôm lấy đầu, đột nhiên như hiểu ra điều gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, hắn tiến lên một bước muốn nói gì nhưng cũng đã chậm chân.
“Ta….” Nguyệt Nhiễm mở miệng, muốn giải thích điều gì, chợt thấy hai tay Lạc Song phát ra ánh sáng, tức khắc hóa thành một tia sáng đâm thẳng về phía ngực mình.
Cứ như một cơn gió, động tác của nàng nhanh đến mức không ai có thể ngờ tới, ngay cả Miểu Hiên cũng không, Mộ Tử Hân cũng không, Nguyệt Nhiễm lại càng không. Cho nên hắn không hề trốn tránh, bởi vì không cần trốn tránh, một Anh Lạc vẫn luôn dễ mềm lòng, dù tình nguyện tự làm bản thân bị thương đến sâu sắc, cũng không oán trách người bên cạnh nửa phần, cho nên không cần phải tránh.
Chỉ là….
Trường kiếm! Máu tươi! Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia! Đó quả thật chính là người mà hắn vẫn cho là không cần phải trốn tránh.
“Nhóc…con!” Nguyệt Nhiễm mở to hai mắt, nhìn người trước mắt đâm kiếm vào ngực mình, một lúc lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại, cũng không thể bình tĩnh nữa. Đờ đẫn nhìn máu từ ngực mình chảy ra, chậm rãi nhuộm đỏ cả thân kiếm trong suốt, nhuộm đỏ cả bàn tay đang cầm kiếm của nàng “Nhóc con…nàng….tại sao?”
“Đây không phải là điều huynh muốn sao?” Trong mắt nàng vẫn không hề có một chút thân tình nào, từng chữ từng chữ nói thật rõ ràng: “Chỉ có hắn! Tuyệt đối không ai có thể làm hắn bị thương! Ai cũng không được!”
Tay nàng nắm càng chặt, không hề chớp mắt rút mạnh thanh kiếm ra, máu phun thẳng lên trên áo nàng, nàng lại tựa như không hề nhìn thấy, cả người thấm đầy máu tươi.
Nguyệt Nhiễm lùi lại hai bước, vẫn mang vẻ không thể tin nổi nhìn nàng. Hắn lừa gạt, nàng không đả thương hắn, hắn phản bội, nàng cũng chẳng hề oán trách, mà lúc này nàng lại vì vết thương trên người một nam tử lạ mặt mà muốn lấy mạng hắn sao?
Hắn thở hổn hển ngẩng đầu nhìn người trước mắt, nhìn đến ánh mắt kia lại bị chấn động mạnh. Đôi mắt trong vắt kia, không hề tức giận, không hề oán hận, càng không chứa bất kì kẻ nào. Ánh sáng bên trong từ từ biến mất, chỉ còn lại một màu hỗn độn.
Nàng….không còn ý thức được gì?
“Nhóc con?” Hắn bất chấp vết thương trên người muốn hỏi cho rõ ràng, lại thấy tay nàng càng siết chặt, dường như muốn tiếp tục.
Anh Lạc thật sự….muốn giết hắn?
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên hoảng hốt la to, vẻ mặt lạnh lẽo, đột nhiên cố sức túm lấy nàng, vươn tay đoạt lấy kiếm của nàng, thân kiếm trong suốt vốn bị máu nhuộm đỏ trong nháy mắt lại trở nên đen nhánh.
Hắn xuất chiêu, chỉ thấy một đạo kiếm khí đánh thẳng về phía quần ma trên không trung. Phi Diễm, U Minh, Xích Hãi đều kinh hoàng, cố sức đánh trả, đỡ lấy một chiêu kia. Ba người hợp lực mới có thể hóa giải tia kiếm khí kia, vốn bản thân cũng đã bị thương, lúc này lập tức phun máu.
Đây là một chiêu mà hắn đã dùng toàn lực để đánh ra, dùng hết tiên lực còn sót lại trên người. Cũng bởi vì một chiêu này, hắn sức cùng lực kiệt, chân lập tức lảo đảo, thở hổn hển. Thứ duy nhất không hề bị ảnh hưởng, chính là bàn tay vẫn đang túm lấy Lạc Song kia. Hắn cố sức ôm nàng vào lòng, cố ý đè sát nàng vào lòng mình, để nàng nghe thấy tiếng tim đập đã hơi hỗn loạn của hắn.
“Ta không sao, ta không sao, Lạc Nhi! Ta không sao….” Hắn dùng giọng nói chỉ nàng mới nghe được, nhẹ nhàng lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác. Chỉ sợ người trong lòng không nghe được, sắc mặt hắn tái nhợt như tuyết, bàn tay đang phủ trên đầu nàng lại càng không kiềm được sự run rẩy, không biết bởi vì do một chiêu kia tiêu hao sức lực quá đột, hay bởi sự bối rối trong tận đáy lòng.
Cho đến khi cảm giác được người trong lòng dần bình tĩnh trở lại, cố sức ôm chặt lấy eo mình mới thôi. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn người trong lòng, tim đập bình thường trở lại. Đã có thể vượt qua rồi!
“Hiên nhi, con phải nhớ kĩ, Lạc Nhi là Thần, cái gì nàng đều có thể làm, nhưng tuyệt đối không thể mang hận!”
Bên tai vang vọng tiếng khuyên răn cuối cùng của mẫu thân, tay càng thêm gắng sức ôm chặt người trong lòng, từ từ khiến cho tay mình không còn run rẩy. Ánh mắt từ đầu đến cuối không hề chuyển khỏi đám quần ma trên không trung kia, nhưng chỉ có người đứng gần hắn mới biết, giờ phút đó hắn đã gấp gáp biết bao nhiêu. Không phải gấp gáp bởi sự vây công phía trên, mà là gấp gáp cho người trong lòng hắn.
Mộ Tử Hân tất nhiên cũng đã nhìn thấu, nhìn về phía người mà hắn đang ôm chặt trong lòng, khuôn mặt mới vừa rồi còn tràn đầy lo lắng, lúc này đã nhiễm chút nghi ngờ, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Cơn đau nhói quen thuộc lúc nãy, giờ đây đã dần hòa hoãn lại, hắn khẽ