Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.
đặt tay lên ngực, lại như nhớ đến chuyện gì,sắc mặt hơi trầm xuống, quay phắt đầu lại, chẳng lẽ….
Sự băn khoăn trong lòng từng chút từng chút sáng tỏ, chân mày lại càng nhíu chặt. Hôm đó nàng nói, bản thân mỗi người đều có người mà mình muốn bảo vệ, vốn tưởng nàng nói người đó chính Lạc Miểu Hiên, chẳng lẽ?
“Đại hộ pháp!” Phi Diễm thở gấp lên tiếng, do vừa rồi phải ngăn chặn chiêu thức kia, ba người bọn họ đã bị thương nặng, nhưng Phi Diễm vẫn không muốn bỏ qua như thế, hung dữ trừng mắt nhìn về phía ba người bên dưới “Bọn chúng chỉ có ba người, một đã bị thương, không bằng cứ giết đi!”
Xích Hải chau mày, thật ra hắn cũng có ý này, chỉ là hắn không biết tên họ Lạc kia đến tột cùng là thực lực cao đến đâu, huống chi còn có một Bạch Mộ Thượng tiên. Nếu bốn người họ hợp lực, nhiều nhất cũng chỉ có thể đánh ngang tay với chúng mà thôi.
Huống chi, còn có nữ nhân tên Lạc Song kia….
Nhớ đến ban nãy, ánh mắt khi nàng đâm Nguyệt Nhiễm, hắn cũng không nhịn được mà phát run cả người. Hắn am hiểu Nhiếp hồn thuật, có thể nhìn thấu lòng người, chỉ trong nháy mắt ban nãy, người khác không nhìn ra, nhưng hắn có thể.
Ánh mắt kia chất chứa điều gì, cả đời này hắn cũng chưa từng thấy qua. Trống trải đến không hề có chút tức giận nào, là sự tĩnh mịch đầy chết chóc. Không đúng! So với tĩnh mịch lại còn đáng sợ hơn, dường như chỉ nhìn một lần, cả linh hồn đều có cảm giác như sắp tiêu tán, chỉ một ánh mắt thôi mà đã khiến hắn như trải nghiệm qua cái chết.
Bàn tay bên người hơi run rẩy, thật buồn cười, hắn là ma, vậy mà cũng sẽ sợ? Đây chính là sợ hãi sao?
Vừa rồi hắn hoa mắt sao? Nữ nhân kia, rốt cục là thứ gì?
“Đại hộ pháp! Lúc này không giết chúng sẽ trở thành mối họa lớn!” thấy Xích Hải như đờ người ra, Phi Diễm không nhịn được lại thúc giục.
Lúc này hắn mới phục hồi tinh thần, nhìn về phía mấy người đứng gần đá Trấn giới kia, rồi lại tỉnh táo lại, vẻ mặt lại khôi phục vẻ ác độc lúc trước, đúng vậy, đây chỉ là một nữ nhân tiên lực thấp kém, hắn nhìn một cái đã có thể nhìn ra, xem ra hắn đã suy nghĩ nhiều rồi.
“Tốt!” Hắn lớn tiếng nói “Kẻ này không diệt trừ, tất sẽ thành họa lớn. Người Ma giới nghe lệnh, phải chiếm cho được đá Trấn giới, kẻ nào cản giết chết không tha!”
Mọi người cùng đáp lại lời hắn, Phi Diễm nhếch miệng cười đến âm trầm, vung kiếm, muốn tấn công lần nữa.
“Khoan đã!” Đột nhiên, một tiếng nói kì ảo vang lên, giọng nói kia như xé toạt cả bầu trời. Người nghe cứ tưởng như giọng nói truyền đến ở ngay bên tai, nhưng lại như từ phương xa truyền đến, không biết là từ đâu, chỉ nghe thấy tiếng vang. Giọng nói trong trẻo như tơ, lưu chuyển như nước.
Mieru Hiên đứng cạnh đá Trấn giới đột nhiên chấn động, khẽ cau mày hai cái, lại như nghi ngờ điều gì. Ngay cả Lạc Song đang yên tĩnh cúi đầu trong lòng hắn, cũng khẽ giật mình.
Giọng nói này….
“Hồng phu nhân?” Xích Hải nghiêm mặt, trên mặt hiện lên vài phần khó hiểu,mặc dù không thấy người nhưng vẫn ôm quyền quy củ nói: “Không biết Hồng phu nhân có gì sai khiến?”
“Sai khiến thì không dám!” Giọng nói kia lại truyền đến “Ma Tôn có lệnh, Thiên Kiếm đã mất, việc vây công đá Trấn giới cũng không còn ý nghĩa, lệnh cho người Ma giới, lập tức rút về!”
“Chuyện này….” Xích Hải còn hơi do dự.
Một gã tùy tùy bay đến, quỳ một chân trên đất nói: “Bẩm Đại hộ pháp, ba Thượng tiên và Chưởng môn các phái đột nhiên rời khỏi Viêm Hoa môn, chạy về phía này!”
Xích Hải sửng sốt, lúc này mới quyết định, cao giọng ra lệnh rút lui.
Ngay lập tức cả nhóm lớn yêu ma đều di chuyển rời đi, Phi Diễm cũng đành không cam lòng bỏ đi.
Nguyệt Nhiễm nhìn Lạc Song bên kia vẫn không chịu ngẩng đầu nhìn hắn lấy một lần, trên người máu vẫn chảy không ngừng, thế nhưng hắn lại như không hề phát hiện. Hắn lại nhìn nàng một lần, thở dài rồi xoay người bỏ đi.
Bầu trời bao la bị bọn Ma giới kéo đến khiến cho trở nên mờ mờ tối tăm, cũng dần khôi phục lại sự trong trẻo. Mãi cho đến lúc trong không trung đã không còn một tên Ma tộc nào, Miểu Hiên mới lảo đảo, ngất xỉu.
“Ca ca…Ca ca!” Lạc Song hoảng hốt, bối rối ôm lấy thân thể đột nhiên lả đi của hắn, túm chặt lấy áo thấm máu đỏ tươi của hắn, tay run rẩy như lá rụng, ánh mắt mới vừa trong trẻo trở lại đã bắt đầu trở nên đục ngầu “Ca ca! Huynh làm sao vâyh? Ca ca, huynh tỉnh lại đi….Không cần! Không cần, không cần bỏ lại Lạc Nhi, không cần!”
“Anh Lạc….” Mộ Tử Hân đến gần, muốn đỡ lấy nàng, lại bị nàng hất tay ra. Cả người nàng như đã trở nên mất hồn, không ngừng gọi ca ca, trong mắt là sợ hãi chồng chất. Vẻ mặt lúc nãy còn coi trời bằng vung, lúc này đã dần hồi phục, ngực hắn lại bắt đầu đau nhức.
Hắn không chần chờ, kéo mạnh lấy thân thể nàng, lay mạnh, rống to: “Anh Lạc!”
Lạc Song sửng sốt, hình như bị tiếng gọi của hắn hù dọa, mê mang nhìn hắn, nhất thời không biết mình đang ở đâu.
“Nhìn ta, ta là Bạch Trúc!” Hắn hạ giọng, nhìn nàng từ từ khôi phục lý trí.
“Bạch….Trúc?”
“Đúng, ta là Bạch Trúc! Ca ca của nàng không sao, hắn chỉ là tiêu hao quá nhiều sức lực, lại thêm bị thương, ngất đ