Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.
i mà thôi!”
“Ca ca…không sao?”
“Đúng, không sao, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là có thể khôi phục.”
“Nghỉ ngơi? Thật sao…?”
“Ừ!”
Nàng nhìn gương mặt hắn một lúc lâu, nhìn mãi nhìn mãi, rốt cuộc như đã tin, khẽ đáp “Vậy thì tốt!”. Trước mắt nàng lập tức tối sầm, nàng cũng hôn mê bất tỉnh.
Bạch Trúc thuận tay đón lấy thân thể nàng ngã xuống, bắt mạch, thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ là quá lo lắng, lúc này mới hôn mê bất tỉnh.
Quay đầu nhìn về phía Miểu Hiên bên cạnh, chân mày lại siết chặt, tâm tình không hiểu sao lại phiền muộn.
“Là…truyền thống của Thần tộc sao?” hắn khẽ vuốt gương mặt của người trong lòng, chân mày càng thêm nhíu chặt “Hắn đối với nàng mà nói….rốt cuộc….có ý nghĩa như thế nào?”
Lòng Không Hối Tiếc
“Hiên nhi, con quả thật muốn làm vậy sao?” Nữ tử nhíu chặt mày, nhìn về phía nam tử bên cạnh, trong ánh mắt đều là phiền muộn.
“Mẫu thân! Chỉ có cách này thôi, không phải sao?” Nam tử ngồi bên mép giường cười khẽ, nhìn về phía người đang nằm trên giường, là một cô bé mặc quần áo màu hồng phấn, cao không đến thắt lưng hắn, yên tĩnh nằm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vô cùng đáng yêu. Hắn cứ như thế ngây dại nhìn, đưa tay chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, trong mắt đều tràn đầy dịu dàng.
Nữ tử phía sau vô cùng phiền não, nhìn con trai vẫn không hề nhúc nhích, giọng nói có hơi vội vàng “Con có biết, nếu cứ tiếp tục như thế, con sẽ không thể quay đầu lại không?!”
“Không sao!” Nam tử trìu mến thu tay lại, xoay người nhìn về phía nữ tử, nhoẻn miệng cười, rực rỡ như Lục hoa đang nở rộ khắp nơi bên ngoài khung cửa sổ kia “Người không phải đã nói, muội ấy…không chỉ là muội muội của con, còn là thê tử của con. Mà con…không chỉ là huynh trưởng của muội ấy, còn là phu quân của muội ấy, không phải như thế sao?”
Lạc Song nhìn người trên giường vừa mới tỉnh lại, không hề chớp mắt nỗ lực nhìn người nọ, không nói lời nào. Người trên giường cũng nhìn về phía nàng, cũng không nói lời nào, chỉ nhìn mà thôi, thỉnh thoảng ánh mắt lại hơi chuyển, mang theo chút bối rối.
Thanh Chi đứng bên giường cũng bối rối đứng thẳng người, chủ tử không mở miệng, y tất nhiên cũng không thể nói, đành ngẩng đầu nhìn nóc nhà, y còn phải đứng đây bao lâu nữa đây trời? Đã gần nửa canh giờ rồi, từ sau khi Chưởng môn tỉnh lại, vẫn cứ nhìn như thế, hai người không mệt sao? Nhưng y mệt !!
Lại là một lúc lâu sau, Miểu Hiên cuối cùng dường như không chịu nổi Lạc Song cứ nhìn mình chằm chằm, thở dài, giọng nói trầm thấp vang lên: “Lạc Nhi!”
Lạc Song giật mình, tay hơi rung động, nhưng vẫn không đáp lại, vẫn cứ nhìn hắn chằm chằm.
“Lạc Nhi, ta tỉnh rồi!” Miểu Hiên tiếp tục mở miệng.
Đối phương lại vẫn không hề phản ứng, chỉ là cố sức nhìn, nỗ lực nhìn, chỉ sợ chớp mắt một cái hắn sẽ biến mất.
Trong lòng Miểu Hiên hơi đau nhói, biết rõ là do nàng quá mức lo lắng, nên mới nhìn hắn như thế.Hắn lại than nhẹ, đưa tay níu lấy tay nàng đặt lên lồng ngực mình, để nàng cảm thụ trái tim hắn đang nhảy lên, từng chữ từng chữ nói với nàng: “Lạc Nhi, ta không sao, đã không sao nữa rồi!”
Nàng lúc này mới giật mình, mở to hai mắt, tay lại càng run rẩy nhiều hơn. Cảm xúc căng thẳng trong nháy mắt như đều được thả lỏng. Ánh mắt nàng đau nhức, nước mắt như vỡ đê, mơ hồ nhìn bóng dáng trước mắt, nàng cố dụi mắt, muốn nhìn hắn cho rõ, lại bị nước mắt làm cho mơ hồ.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên hoảng hốt, luống cuống tay chân giúp nàng lau nước mắt “Sao lại khóc? Đừng khóc, ta không sao….Ta không sao!” Hắn càng giảii thích nàng lại càng khóc nhiều hơn, giọt nước mắt to như hạt đậu như đập vào lòng hắn, khiến hắn đau lòng, hắn lại càng lo lắng “Lạc Nhi, ngoan, nghe lời! Không khóc không khóc!”
Giọng nói kia hệt như lúc còn bé vẫn hay dỗ dành nàng, Lạc Song nhất thời cảm thấy buồn cười, nước mắt cũng dần ngưng. Kéo tay lau nước mắt trên mặt, lúc này nàng mới tin là thật.
Im lặng một lúc lâu, nhìn hắn vẫn có hơi luống cuống tay chân giúp nàng lau nước mắt, sự trầm ổn ngày thường giờ chẳng còn chút gì, chỉ còn tràn đầy thương yêu, đây chính là ca ca của nàng!
Đảo mắt thấy ống tay áo hắn còn nhiễm vết máu, nhất thời không nhịn được hơi tức giận “Ca ca!” giọng nói trầm trầm, còn mang theo giọng mũi nồng đậm.
Nhìn theo hướng ánh mắt của nàng, hắn tất nhiên biết nàng lo lắng điều gì, chậm rãi thu tay áo giấu đi nơi khác, khẽ cười nói: “Không sao mà!”
Hắn cười nhẹ nhàng như gió, cứ như chuyện ở đá Trấn giới chưa từng xảy ra vậy. Lạc Song nhất thời cảm thấy một cơn nóng nảy không biết từ đâu đến, hít thật sâu.
“Thật không?”
“Tất nhiên rồi!” Hắn cười “Ta sao phải lừa muội?”
“Phải không?” Nàng híp mắt nhìn hắn, lửa giận trong lòng như càng đốt càng mạnh.
“Ặc….Ừm!” Miểu Hiên đột nhiên thấy hơi sợ ( =)))) )
“Vết thương của huynh sao rồi?”
“Tất nhiên….đều đã không sao!” Hắn khi vừa tỉnh lại cũng đã cảm giác thử, vết thương trên người không còn, có thể thấy là khi hắn hôn mê đã có người giúp hắn trị liệu.
Sắc mặt trầm xu