Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/532 lượt.
iên Phàm kia.
“Ta lúc ấy xuống núi có việc, nam trang dễ dàng làm việc hơn, ai ngờ lúc ấy gặp huynh đang bị treo ngược….Ưm!” Nàng còn chưa nói xong đã bị hắn bịt mồm.
“Suỵt, Tiểu Lạc, chuyện này cô đừng nói ra!”
Lạc Song gật đầu, chỉ chỉ tay hắn, lúc này hắn mới buông tay ra, sắc mặt tái nhợt “Phu…” Tay ôm thành quyền định nói đã thất lễ gì đó, lại nghĩ đến đối phương đã biết bản chất của mình, nhất thời không biết làm sao, dù gì cũng xong rồi, hắn gãi đầu giậm chân “Aizzz! Ta khỏi phải khách khí nữa, kiểu nói chuyện không được tự nhiên này ta cũng khó chịu! Tiểu Lạc Tiểu Lạc, cô là Tiểu Lạc đúng không! Chuyện này cô tuyệt đối tuyệt đối không được nói ra đó! Nếu không….nếu không….nếu không ta đánh cô cho coi!”
Ặc….thay đổi quá nhanh rồi? Cố Thiên Phàm hiểu lễ nghĩa kia đã một đi không trở lại rồi sao?!
Tội Gì Phải Vậy?
“Không được không được!” Không chờ Lạc Song mở miệng, hắn lại tự phủ nhận trước “Ta không thể đánh cô, bây giờ cô là nữ nhân, ta không thể đánh nữ nhân!”
Lạc Song lại tiếp tục vã mồ hôi, có lúc nào nàng không phải nữ nhân hả?!
“Tiểu Lạc!” Hắn hạ giọng nói, chắp tay trước ngực, vẻ đáng thương “Cô đáp ứng ta đi, không được nói cho người khác nhé? Ta dù sao cũng đường đường là đại đệ tử của Bạch Mộ, nếu như chỉ một trận pháp nho nhỏ như thế cũng không thoát được, cũng quá….khụ khụ, đáng sợ rồi!” Hắn mấp máy miệng, nói liên tục “Cô chịu đi nhé? Đừng nói nhé? Đồng ý nhé? Tiểu Lạc, cô tuyệt đối không được nói, nhất định không được nói….nhất định nha! Đồng ý há? Tốt lắm! Ta cũng biết cô là bạn chí cốt nhất đời ta rồi!”
Ặc….Nãy giờ nàng có nói gì sao?
“Vậy…vậy sao?” Nàng cười cười.
Cố Thiên Phàm đột nhiên lộ ra vẻ mặt hoảng hốt: “Nhắc mới nhớ….Dường như từ lúc Tiểu Anh biến mất thì phải….” Nói đến một nửa, hắn lại lập tức ngậm miệng, bối rối nhìn nàng.
“Tiểu Lạc, chuyện Thần sơn trăm năm trước, cô có từng nghe nói không?” Vẻ mặt hắn thần bí hỏi.
Thân hình Lạc Song hơi run lên, hai tay bên người không tự chủ nắm chặt lại.
“Thần nữ Nghiên Tịch sao?”
“Không, ý ta là Anh Lạc!”
Sắc mặt nàng càng trầm xuống, cười đến hơi mất tự nhiên “Không biết!”
“Aizz, chuyện này cô đừng nói cho ai biết nhé, đây là cấm kỵ ở Bạch Mộ, sư phụ không cho phép đâu.” Cố Thiên Phàm tiếp tục than thở, mày lại nhíu chặt “Năm đó Thần nữ Anh Lạc đến Bạch Mộ đưa thuốc, cùng sư phụ….Mặc dù ta không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng lại bị Ma giáo giết chết. Ta chỉ nhớ, ngày đó khi ta chạy đến, sư phụ giống như đã điên rồi, ở trong viện không ngừng lấy tay đào bới trên đất, đào đến hai tay cũng nát, máu chảy đầy đất, cũng không chịu dừng lại. Ta lần đầu tiên…thấy sư phụ….thất thố như thế!” Giọng nói hắn trầm xuống, giống như đang nhớ đến chuyện cũ, mày nhíu lại thật chặt.
Lạc Song hơi hoảng, đầu cúi gằm xuống, khẽ cắn môi dưới.
“Từ đó về sau, sư phụ…thường đứng trong cái viện có đầy hồng liên kia, đã đứng là đứng cả ngày, không hề động đậy. Cho dù có ai đến khuyen, người cũng không nghe, cuối cùng còn dứt khoát bày kết giới trong viện, ai cũng không cho lại gần. Người mặc dù không nói gì, nhưng ta hiểu, sư phụ những năm nay….đều rất khổ sở!” Hắn than mấy tiếng, trên mặt đều là vẻ lo lắng “Ta thật lo, sư phụ có khi nào sẽ mãi mãi như thế không?”
Lạc Song vùi đầu càng thấp, không trả lời, chỉ là cánh tay khẽ nắm chặt kia, khẽ run rẩy.
“Mặc dù lúc ta mới bái nhập sư môn, sư phụ cũng hơi ngẩn người, nhưng….” Hắn dừng một chút lại nói: “Nhưng lúc đó hoàn toàn khác với bây giờ. Lúc ta mới đến, người thường đứng ở nơi cao nhất của Tích Ức điện, ngẩn người nhìn về phía xa, nhung thỉnh thoảng người cũng sẽ nói vài câu, dù hơi khó hiểu một chút” Không như hiện tại, ánh mắt đều như đóng băng.
“Vậy…à?” Lạc Song nhếch miệng, ngực hơi có cảm giác dị thường.
Hắn gật đầu, bĩu môi một chút nói: “Không chỉ vậy, sư phụ còn thường xuyên nói với ta, các loại tiên pháp khác ta có thể từ từ học, nhưng nhất định phải học xong thuật “Truy tư”, “Thủy ảnh” và “Phương Hoa”.” Những thuật này đều rất đơn giản, nhưng đều là dùng để tìm người, hoặc là để liên lạc. Hắn nhập môn khoảng mười năm đã học xong, nhưng sư phụ vẫn cứ kiên trì bắt hắn luyện tiếp.
Hắn lắc đầu tiếp tục nói: “Ta cũng đã từng hỏi qua, sao phải học mấy thứ này? Sư phụ chỉ nói, chỉ cần học xong, có thể tìm được người mà mình muốn tìm.”
Lạc Song hơi lảo đảo, bối rối cố gắng đứng vững, sắc mặt hơi tái, ngực dần đau xót.
“Tiểu Lạc” hắn quay đầu lại, vẻ mặt thăm dò nhìn nàng “Cô nói xem….những lời này của sư phụ, có ý gì?”
Hắn đến giờ cũng không hiểu, lời này của sư phụ có ý gì. Chỉ là, hắn thỉnh thoảng nghe thấy sư phụ lẩm bẩm đáp nhỏ “Thế thì sẽ không giống như ta vậy….”
Giống như sư phụ là thế nào? Hắn nghĩ muốn nát óc cũng không hiểu, nhưng ánh mắt lúc ấy của sư phụ, như đang hồi tưởng điều gì, cũng giống như….có hơi nước.
Lạc Song xoay đầu đi chỗ khác, không nhìn Cố Thiên Phàm, tim đập thình thịch, kéo khóe môi nói: “Không biết!”
“Ai