pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/745 lượt.

trốn đi “mới” có một lần thôi sao? Phải đối xử với nàng vậy sao? Từ sau khi trở về Phong Phong cũng không thèm nói chuyện với nàng, rõ ràng là trả thù, trả thù mà, xem ra túi hạt dưa này quả thật không thể tiết kiệm rồi.
“Lạc phu nhân!” Đang suy tư có nên trở về Bạch Mộ mượn kiếm hay không, sau lưng lại truyền đến một giọng nam.
Lạc Song chợt cảm thấy nổi cả da gà, theo quán tính nhảy ra sau một bước, quả nhiên: “Cố….Cố Thiên Phàm!” Hắn sao còn chưa đi, trời ơi, cầu xin huynh đừng nói chuyện với ta, cầu xin huynh đừng nói chuyện với ta! (anh Phàm để lại bóng ma quá lớn trong lòng chị =)) )
“Lạc phu nhân!” Hắn thật quy củ hành lễ, đưa đến một vật “Đây là vật gia sư đưa cho, bảo ta giao cho ngài!”
Lạc Song cúi đầu nhìn: “Kiếm?”
Đó là một thanh trường kiếm, kiếm lóe ra ánh bạc, thân kiếm thật hẹp, có vẻ rất linh hoạt.
“Gia sư bảo kiếm của phu nhân trong cuộc chiến ở đá Trấn giới đã bị phá hủy, nên bảo ta đưa đến thanh kiếm này!” Hắn vẫn cứ nghiêm trang trả lời, hoàn toàn không có vẻ lỗ mãng thường ngày, khiến nàng thật không quen.
Nhìn kiếm kia một lúc lâu, đây là một thanh kiếm tốt, ngay cả nàng chỉ cần liếc mắt cũng biết. Chỉ là, Mộ Tử Hân sao lại đưa cho nàng một thanh kiếm như thế? Chỉ vì để nàng dễ dàng đến Viêm Hoa môn thôi sao?
“Vô công bất thụ lộc*!” suy nghĩ một lúc, nàng đành cự tuyệt “Hay là….”
(*Vô công bất thụ lộc: không có công lao thì không nhận bổng lộc)
“Sư phụ ra lệnh” hắn đột nhiên ngắt lời nàng “Kiếm này phu nhân cứ cầm lấy đi, kiếm này cũng không tệ, đến lúc đó muốn trả cho sư phụ ta cũng được! Nếu như quả thật không thích nó, cho dù ngài có ném đi, sư phụ cũng nhất định không nói lời nào!”
Lời này sao nghe quen tai vậy, nàng lại nhìn thanh kiếm kia, thở dài một tiếng, nhưng vẫn nhận. Kiếm tốt như thế, ném thì tiếc quá.
Cố Thiên Phàm nhìn kiếm trong tay nàng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, cứ như rất sợ nàng không nhận nó.
“Đa tạ!” Nàng tạ ơn, rồi không chần chờ nữa, cưỡi kiếm mà đi về phía đám người vừa nãy. Cố Thiên Phàm cũng lập tức đi theo, nhưng vẫn luôn duy trì cự ly khoảng hai bước, tỏ vẻ cung kính, rất ra dáng đệ tử danh môn chính phải, so với hắn ngày thường quả thật như hai người.
Nàng suy nghĩ thật lâu mới hiểu rõ, hắn chỉ ở trước mặt mấy người cùng thế hệ mới không đứng đắn như thế, nếu ở trước mặt trưởng bối sẽ lập tức thành dạng này.
Cứ nhìn cách hắn chào hỏi mấy vị đồng môn là sẽ biết ngay, Tiểu Hoa, Tiểu Nhan, Tiểu Lý, Tiểu Lưu, ngay cả Tiểu “Trư*” cũng đều có. Tất cả đều là tiểu này tiểu nọ, không cần nói cũng biết là kiệt tác của hắn.
(*trư = heo. Anh Phàm đặt biệt danh tứ phía =)) )
Nàng không mở miệng, người phía sau cũng không nói, bốn phía đều yên tĩnh đến mức hơi quỷ dị. Ban đầu người oán hắn quá mức dài dòng là Lạc Song, mà người không chịu nổi hắn không dài dòng cũng là nàng.
Lại nhìn gương mặt nghiêm trang của người phía sau, Lạc Song không được tự nhiên, hắn thích nói như thế, lại đột nhiên yên lặng, không nghẹn thành bệnh đấy chứ?
“Thượng tiên không biết đang ở đâu?”
“Sư phụ hôm qua cũng đã đến Viêm Hoa môn rồi!” nghiêm trang đáp.
Khó trách không thấy hắn đâu “Huynh là đồ đệ duy nhất của Thượng tiên à?”
“Đúng vậy.” trả lời ngay thẳng thỏa đáng.
“Huynh nói chuyện lúc nào cũng nhiêm nghị vậy sao?”
“Sư phụ có dạy, quân tử cẩn ngôn*!”
(*quân tử cẩn ngôn: nôm na là quân tử phải biết cẩn thận lời nói.)
“Ồ” Lạc Song gật đầu, tiếp tục nói “Lúc trước huynh đã đến Thiên Tích bao giờ chưa?”
“Đã có, là Dao Trì tiên hội, đưa tin!” Lại rất quy củ.
“Thiên Tích ta nơi nơi đều có kết giới, không biết huynh đã lên núi bằng cách nào?”
“Có người dẫn đường”. tích chữ như vàng.
“Ồ….” Nàng đáp một tiếng thật dài, liếc xéo hắn, trong lòng nổi lên ý nghĩ tà ác “Trước kia ta cũng gặp qua một người, tìm không ra đường lên núi, nên thuận tiện mang hắn lên theo!”
Hắn gật đầu, vẻ mặt chân thành nghe, Lạc Song cười cười tiếp tục nói: “Người nọ cũng cùng họ với huynh, chỉ là đặc biệt thích nói chuyện tình yêu, hơn nữa người đó cũng có một tính cách rất quái đản, thích đặt tên bậy bạ cho người khác, hắn đặt tên cho ta là….Tiểu Lạc!”
Bịch! Cố Thiên Phàm trượt chân, thiếu chút nữa là rơi khỏi kiếm, lảo đảo một lúc sau mới đứng vững được.
“Huynh không sao chứ?” Hắn không phải bị đả kích quá…đó chứ?
“Cô…cô….cô cô…..” Hắn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, miệng há hốc nhìn Lạc Song, đưa tay dụi dụi mắt, vẻ mặt không dám tin.
Lạc Song gật gật đầu, đang định thừa nhận, nàng chính là con quỷ xui xẻo đó, kết quả lại bị câu tiếp theo của hắn khiến nuốt hết mấy câu định nói vào bụng.
“Giả bộ làm nữ nhân hả!”
Ọc!
Vô cùng….quẫn bách!
“Ta….giống nam đến mức đó sao?” Mặc dù lúc ấy nàng mặc quần áo nam tử, nhưng hắn cũng phải nhận ra chứ? Người này thần kinh thô sao?
“Hử?” Hắn nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt trợn lớn, bật thốt lên “Cô vốn là nữ sao?” Nhìn nàng một cái, lại cảm thấy thất lễ, theo quán tính che mồm lại.
Cuối cùng cũng hiểu rồi sao? Lạc Song xấu hổ, quả nhiên hắn chính là tên Cố Th