Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/719 lượt.

ên, gặp phải đại kiếp, suýt nữa mất mạng, là nàng đã cứu ta ngay lúc nguy nan” Hắn cười khẽ, khiến xung quanh như có muôn vàn vì sao “Ta nhớ khi ấy nàng đang cưỡi một con Hỏa Phượng! Lúc ấy ta còn là một thanh niên, nàng nhỏ hơn ta, chỉ khoảng mười tuổi mà thôi. Gục trên Hỏa Phượng, rõ ràng có thể sẽ cùng nhau rơi xuống nhưng nàng vẫn cố chấp muôn cứu ta ra ngoài”
Anh Lạc lẳng lặng nghe, tự dưng trong đầu lại hiện lên vài hình ảnh vụn vặt ngắt quãng. Chớp mắt một cái, lại không còn thấy nữa.
“Mà con Hỏa Phượng kia cũng thật có linh tính, rõ ràng là một linh thú có thể rong ruổi khắp thế gian, lại thật cẩn thận mà cho nàng cưỡi. Vậy mà nàng…” Hắn khẽ cười một tiếng “Nàng nắm nó quá chặt, khiến cho lông vũ trên cổ nó đều bị bứt ra hơn phân nửa.” Hắn giống như đang nhớ đến tình cảnh lúc ấy, hắn cười nhẹ.
“Lúc ấy ta hứa với nàng, nếu nàng gặp bất kì khó khăn gì, ta sẽ toàn lực ứng phó giúp nàng. Ta đưa nàng tín vật, chờ đợi nàng một ngày kia sẽ đến tìm ta, tiếc là…Nàng cuối cùng cũng không hề xuất hiện…” Ánh mắt hắn hơi trầm xuống, nhìn về phía câu ngọc trong tay nàng.
“Vì sao không đi tìm nàng?” Bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, nàng thuận miệng nói.
“Ta có tìm!” Hắn cười nhạt “Ta tìm mọi nơi trong Lục giới này, vẫn không hề thấy bóng dáng của nàng. Sau đó…” Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó ta nhớ lại trên người nàng có một loại linh khí đặc thù, cho nên ta dốc lòng tu luyện, bỏ hết tâm tư vào tiên pháp, giữa thế gian rộng lớn, thử xem có thể tìm được nàng thông qua linh khí chỉ riêng nàng mới có kia không!”
“Vậy có tìm được không?”
Hắn giương khóe miệng càng khiến nụ cười trở nên sâu sắc, mặt mày cong cong, giống như có thể bay ra mấy đóa hoa màu hồng. Nhìn gương mặt nàng, nhẹ giọng nói; “Tìm được rồi!”
Nụ cười kia, hình như hơi chói mắt rồi, Anh Lạc không nhịn được nhìn ra chỗ khác “Vậy…vậy à? Vậy chúc mừng Thượng tiên!” Nàng kéo kéo khóe môi, quay đầu tránh ánh mắt khiến người ta có cảm giác áp bách kia “Có cơ hội thật muốn nhìn thử xem, người con gái mà ngài tìm ngàn năm qua là cô gái như thế nào!”
Ánh mắt hắn híp thành một đường, bên trong như có cái gì vừa lóe lên “Cô thật muốn gặp sao?”
“….” Nàng chỉ khách sáo một chút thôi mà?
“Chỉ là thật đáng tiếc….” Ánh mắt hắn vẫn không hề rời khỏi nàng “Chuyện mà ngàn năm qua ta vẫn luôn giữ trong lòng, nàng lại hoàn toàn không nhớ tới….”
“Nhóc con!” Không chờ hắn nói xong, phía bên kia chợt vang lên một tiếng gọi, chỉ thấy Nguyệt Nhiễm đang cưỡi kiếm bay qua, hung hăng trợn mắt nhìn Mộ Tử Hân cạnh nàng, sau đó nhìn sang nàng “Cô không sao chứ? Sao đi lâu vậy?”
“Không…không sao!” Anh Lạc cười nhạt đáp lại, cũng không thể nói là đang bị buộc phải tán gẫu với ai kia.
“Sao lại chậm vậy, ta thấy đệ tử các phái đều đã ra ngoài, lại không thấy bóng dáng cô đâu!” Hắn thở phì phò nói, ánh mắt nhìn về phía Mộ Tử Hân tràn đầy lửa giận. Thấy bọn họ cùng cưỡi một thanh kiếm, chân mày như quấn hết vào nhau, một tay kết ấn ngưng tụ một đám mây cho nang, không nói tiếng nào, kéo Anh Lạc qua, “Xong chuyện rồi, về thôi!”
“Nguyệt Nhiễm!” Nàng không khỏi hoảng sợ gọi hắn, bị hắn túm lấy, lại nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của Mộ Tử Hân.
Nguyệt Nhiễm bay một lèo trở về đỉnh núi Bạch Mộ, Mộ Lãnh Liệt vẫn đang chờ ở đó, chỉ là sắc mặt hơi khác thường, đặc biệt là ánh mắt nhìn Nguyệt Nhiễm, có mấy phần tức giận. Chắc Nguyệt Nhiễm vì đợi nàng mà chọc giận vị Chưởng môn này rồi.
“Tử Hân!” Vừa chạm đất, hắn đã trực tiếp bỏ qua hai người, xông về phía người đằng sau “Đệ có sao không?”
“Sư huynh yên tâm, ta không sao!”
“Sao lại không sao?” Mộ Lãnh Liệt cau mày, túm lấy cổ tay hắn “Cùng lúc tiêu trừ nhiều khí âm tà cho nhiều người như thế, nhất định đã làm đệ tiêu hao không ít chân nguyên”
Nghe hắn nói như thế, Anh Lạc cũng xoay người sang, vừa rồi hắn cười rực rỡ như thế khiến nàng cũng không để ý điểm này, sắc mặt hắn quả thật hơi khác thường, cái trán thấm mồ hôi.
Há miệng muốn nói gì, nhưng sau đó lại lập tức sửa miệng “Mộ Chưởng môn, Lục hoa đã được đưa đến, khí âm tà cũng đã bị tiêu trừ, Anh Lạc không quấy rầy nữa, cáo từ!”
Ánh mắt Mộ Tử Hân hơi trầm xuống, lại cấp bách nhìn về phía nàng, vừa định mở miệng lại bị một đệ tử chạy vội đến xen ngang.
“Chưởng môn, bên ngoài…bên ngoài…” Vẻ mặt người này bối rối, chỉ ra bên ngoài, nhăn mày nhìn xung quanh, hồi lâu cũng không nói nên lời.
“Thanh Dật!” Mộ Lãnh Liệt dùng giọng nghiêm nghị gọi tên hắn, mặt lạnh đi “Chuyện gì mà kinh hoàng như thế?”
Đệ tử kia sửng sốt, lúc này mới nhớ đến lễ nghi, mặt vẫn bối rối, ôm quyền nói: “Bẩm Chưởng môn, ngoài núi….ngoài núi đột nhiên xuất hiện một đám lớn người trong Ma giới, bao vây Bạch Mộ!”
“Cái gì!”
Lời vừa nói ra, lập tức khiến mọi người sững sờ tại chỗ.






Đại Kiếp Của Bạch Mộ
Vốn đang là ban ngày nhưng lại bị mây đen giăng phủ, u tối vô cùng. Ma khí khắp nơi trong không khí cũng bắt đầu chuyển động. Trên đại đ


Old school Easter eggs.