Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.
đổ, hoàn toàn sụp đổ, nhưng xen lẫn lại có mong muốn được thở phào nhẹ nhõm, cứ như mọi chuyện vốn là phải như thế! Cứ như nàng đã biết rõ đáp án từ lâu, nhưng vẫn muốn cảm thán một lúc, kiểu như: À….Quả nhiên là như thế !
Nàng muốn nhếch miệng cười, lại phát hiện miệng đã cứng ngắc: “Nguyệt Nhiễm, bắt đầu từ hôm nay, Anh Lạc….không còn là nhóc con trong lòng huynh nữa!” Nàng làm như không thấy vẻ mặt hơi lộ vẻ hoảng hốt của hắn, chậm rãi nhắm hai mắt lại, hít thật sâu, khi mở mắt ra, đôi mắt đã thanh tỉnh không ít, trầm giọng nói: “Mặt trước của viện này có trận pháp có thể di chuyển xuống chân núi, chỉ cần không cưỡi kiếm, sẽ không bị phát hiện!”
Vẻ mặt Nguyệt Nhiễm lại trở nên trầm trọng, lại nhìn nàng, nhíu mày thật chặt, vừa giống như giãy dụa, lại như đang do dự điều gì? Miệng hắn hơi động đậy, nhưng lại không thể nói được tiếng nào, chỉ có thể nhìn thẳng vào nàng.
Một lúc lâu sau.
Rốt cục….hắn cũng lui về sau một bước!
Anh Lạc như nghe được tiếng thứ gì đó đang rạn nứt, nhanh chóng quay lưng, không muốn nhìn nữa, tay ôm lấy ngực. Bên tai vang lên từng tiếng bước chân dần dần rời xa, mỗi một bước đều như giẫm nát lòng nàng.
Cố gắng nặn ra một nụ cười, tự an ủi, may là….lúc trên đường đến đây, không để lời hứa hẹn của hắn trong lòng. May là….đó chỉ là lời nói đùa khi còn bé. May là…..Tất cả….
Nàng không thể quay đầu lại, tuyệt đối không thể! Nguyệt Nhiễm cũng thế!
Cho đến khi…lẫn trong tiếng bước chân truyền đến tiếng lẩm bẩm của một người vừa tinh lại!
“Nơi này là….Chúng ta đi đâu? Ta….” Người đang được Nguyệt Nhiễm cõng trên lưng tỉnh lại, nói nửa chừng đã chuyển thành tiếng rống giận dữ, truyền đến từ phía sau lưng nàng: “Là ngươi! Nhị chủ Thần tộc!…..Ta giết ngươi!”
Giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, giống hệt như giọng điệu trong đại điện lúc sáng, Anh Lạc nhanh chóng quay đầu lại, cảm thấy xung quanh nàng đang có một luồng khí lạnh đang bắt đầu khởi động, đôi mắt đã bị hận ý nhuộm đến đỏ ngầu kia, đột ngột xuất hiện trước mắt nàng. Nàng còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã ngưng thần ra chiêu, giống hệt như lúc ban ngày, rồng băng do tụ nước mà thành đánh thẳng về phía nàng.
Lần này không còn ai có thể đỡ cho nàng, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn con rồng kia càng lúc càng gàn, hóa thành hàng ngàn hàng vạn cột băng, xuyên qua thân thể nàng.
Thu Thủy Bạch Dung*! Nàng hẳn nên nhận ra từ sớm!
(*Thu Thủy Bạch Dung: chiêu thức đã được nhắc tới trong chương 1 khi Bạch Dung – phu nhân của Chưởng môn phái Thanh Vân dùng để tấn công Xích Cơ)
Trong cơ thể như có cái gì đó đang dần rời khỏi cơ thể nàng, mấy cột băng đang xỏ xuyên qua cơ thể nàng cũng bị lây nhiễm thứ đó mà hóa thành nước.
Cho nên….nàng nặng nề ngã xuống đất, cho nên….hồng liên đầy đất, hoa nở nơi Bạch Mộ, tươi đẹp như ngọn lửa.
“Không!!!”
Nàng chỉ nghe thấy một âm thanh duy nhất, là tiếng kêu như xé lòng của Nguyệt Nhiễm.
Nếu như còn có sức lực để cười, nàng thật muốn cười. Túc Huyền, ngươi đã phạm phải sai lầm! Ngươi giết ta, chẳng phải đã…làm uổng phí tâm cơ của Nguyệt Nhiễm, kẻ đã không tiếc phản bội lời hứa, hạ độc hại ta, chỉ để tranh thủ thời gian cứu ngươi sao!
Chỉ Có Cái Chết
“Anh Lạc, Anh Lạc!” Có người đang không ngừng gọi khẽ bên tai nàng, nàng chậm chạp mở mắt, chỉ thấy có bóng trắng mờ ảo, không rõ là ai. Chỉ cảm thấy giọng nói kia thật nặng nề!
“Bạch….Trúc!” Nàng chậm rãi nói thành tiếng, giọng nói này nàng nhận ra, hắn đến rồi sao? Cũng đúng, hắn là Thượng tiên, tất nhiên sẽ là người phát hiện chuyện này đầu tiên. Nàng vươn tay, muốn nhận biết rõ hơn.
“Là ta, đừng cử động! Cô bị trọng thương!” Mộ Tử Hân cầm lấy tay nàng, mày nhíu lại, nhìn nàng toàn thân đều là máu, vẻ ngoài trầm ổn cũng không giữ nổi nữa, sao lại bị thương nặng đến như thế! Trên người nhiều chỗ bị đâm xuyên, giống như một con búp bê vải bị cắt nát. Hơi thở của nàng thật mong manh, nếu như nàng không có thân thể của Thần, nếu như nàng không phải là Thần….
Hắn không dám nghĩ tiếp, chỉ là không ngừng giúp nàng truyền chân khí, hai tay vẫn không kiềm được phát run.
“Không cần quan tâm ta!” Y lạnh lùng nói: “Mấy ngàn năm qua huynh cũng chả quan tâm gì đến ta, lúc này cũng không cần. Thù của cha mẹ, mối hận diệt môn, thù sâu như biển, sao huynh có thể quên! Sao huynh có thể che chở cho kẻ thù của chúng ta….Ca*!”
(*Ca: anh trai)
Ca?
Thì ra….thì ra là thế này sao? Thì ra….bọn họ là huynh đệ.
“Khụ khụ….” Nàng vừa muốn cười, lại không thể kiềm nổi một cơn ho mãnh liệt, càng khiến máu chảy ra nhiều hơn, càng nhuộm đỏ cả tay áo vốn đã đẫm máu kia.
Nàng lẽ ra phải biết từ sớm, lần đầu tiên nhìn thấy Túc Huyền, cảm thấy thật quen thuộc, thì ra….không phải là trông quen thuộc, mà là quá giống một người khác.
Khó trách….Nguyệt Nhiễm nhất định muốn cứu y, khó trách….Nguyệt Nhiễm không tiếc phải làm trái lời hứa.
Thì ra đó là cái mà người ta thường gọi là “huyết mạch tương liên”*….
(*huyết mạch tương liên: sự t