XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1747 lượt.

thối mũi? Vậy nên cô kiên định siết chặt tay, “Hôm nay tôi đi kỷ niệm tròn ba năm.”
“Tròn ba năm?” Ninh Xuyên giật mình nói, nhìn cô từ trên xuống dưới, “Vậy ra hai người chỉ có ngày kỷ niệm mới gặp mặt nhau? Hình như cô đi làm cũng được một tháng rồi còn gì.”
“Ạch…” Tô Thiên Thiên phát hiện, chuyện uốn ba tấc lưỡi, thực sự là càng tung càng hỏng, “Anh ấy, anh ấy rất bận rộn, nhật trình kín mít, hơn nữa, đâu phải là cái loại mới yêu lần đầu ngốc xít nữa, ngày nào cũng ở chung một chỗ đến phát chán, còn cùng nhau đi ăn cơm tối, dạo vỉa hè gì đó…” Rất rõ ràng, càng nói, vị chua càng nồng.
Ninh Xuyên nheo mắt, “Mặc cô.” Nói xong cúi đầu không thèm nhìn cô.
Cô xoay người đi về phía bên phải, rẽ vào một chỗ ngoặt, Ninh Xuyên bước theo ngay sau, vừa đi còn không quên lấy tay che mặt, nhưng bây giờ anh còn chưa ý thức được hành vi này của mình hoang đường và buồn cười đến mức nào, cho đến khi anh phát hiện ra mình đang đứng trước… cửa nhà vệ sinh nữ.
“…” Ninh Xuyên giống như bị tạt cho một chậu nước lạnh, nhất thời tỉnh ngộ lại, đối mặt với những ánh mắt quái dị xung quanh, anh vội vàng vòng lại một cửa hàng quần áo ở chỗ khúc ngoặt khi nãy.
Anh điên thật rồi, anh đã theo dõi Tô Thiên Thiên, còn đi theo đến tận nhà vệ sinh nữ nữa chứ?
Hôm nay cô ta muốn đi “Kỷ niệm ba năm” trong truyền thuyết của cô ta, còn mặc chiếc váy mà mình đã làm thêm nửa tháng ca đêm để mua cho cô ta làm kỷ niệm, Ninh Xuyên đột nhiên phát hiện ra, có lẽ trên đời này, cảm giác chua chát nhất không phải là ghen, mà là, không có quyền để ghen.
Bởi vì anh có tư cách gì mà can thiệp vào chuyện ăn mặc của bạn gái cũ? Gặp ai? Hay làm gì?
Ninh Xuyên ảo não vò đầu, có lẽ là chỉ cần anh đụng phải Tô Thiên Thiên, đầu óc sẽ trở nên không bình thường, thở dài một hơi, quay người lại, lại thấy nhân viên cửa hàng đang tươi cười, “Chào anh, anh muốn mua đồ lót cho bạn gái sao?”
Ninh Xuyên ngẩng đầu, thật bị kịch, anh còn lạc vào một cửa hàng bán đồ nội y nữ.
Có điều lúc Ninh Xuyên gạt bỏ ý nghĩ theo dõi Tô Thiên Thiên, anh chợt thấy một bóng người rất quen đi ngang qua hành lang trước mặt anh, sững sờ một chút, anh vội bước nhanh qua, nhưng không thấy bóng người kia đâu.
Do dự một chút, Ninh Xuyên lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại, lại truyền đến tiếng của tổng đài, “Xin lỗi, số mày quý khách vừa gọi đã chuyển sang chế độ tin nhắn thoại….”
Theo bản năng, Ninh Xuyên cảm thấy tình hình không ổn, bước nhanh về phía thang máy.

Tô Thiên Thiên chỉnh trang lại xong trong nhà vệ sinh, nghĩ đến chuyện làm một cô gái có hình tượng tốt, khí chất đẹp cực khổ đến cỡ nào, cô chỉ hy vọng lần gặp mặt này có thể một lần thành công luôn, đừng có lần thứ hai thứ ba nữa!
Hít sâu một hơi, Tô Thiên Thiên bước vào nhà hàng mà nghe nói là thức ăn mùi vị cũng không tệ lắm này, có lẽ là cuối tuần nên đông người, cô mơ hồ nhớ là bà Tô trước có nói qua với cô người kia họ Ôn, họ này khá là hiếm, Tô Thiên Thiên vô cùng hoài nghi đây có thể là người thứ hai họ Ôn mà cô biết.
Chỗ ngồi nghe đâu đã được đặt trước ở bàn số 15, Tô Thiên Thiên nhìn theo từng vị trí, số 9, số 10, số 11,….
“A!” Cô kêu lên, bởi vì cô nhìn thấy một người vô cùng quen thuộc đang ngồi ở cái bàn phía trước, “Ôn tổng giám!”
“Thiên Thiên?” Ôn Nhược Hà hiển nhiên cũng rất ngạc nhiên, “Trùng hợp thế nhỉ?”
“Đúng vậy…” Tô Thiên Thiên liếm liếm môi, mấy ngày nay ở công ty cứ muốn tìm anh ta để hỏi về chuyện công việc mãi, không ngờ lại đụng nhau ở đây, có điều lúc này hình như không phải là thời điểm thích hợp để nói chuyện công việc, “Anh đến đây ăn tối?”
“Hẹn bạn thôi…” Anh cười một tiếng, nhìn trên nhìn dưới dáng vẻ khác lạ của Tô Thiên Thiên một chút, “Cô cũng tới ăn cơm?”
“Hẹn bạn…” Tô Thiên Thiên vươn tay chỉ chỉ phía trước, “Ở bàn số 15.”
Vẻ mặt của Ôn Nhược Hà nháy mắt cứng lại, sau đó mấy giây, liền nhanh chóng chuyển sang kinh ngạc, ngượng ngùng, mù mịt, bối rối,.. một loạt những vẻ mặt phức tạp, cuối cùng anh thấy bản thân như không sao thốt nên lời, chỉ có thể dùng ngôn ngữ tay chân để trình bày tình huống bây giờ, anh đưa tay cầm lấy tấm bảng đặt trên bàn, giơ ra trước mặt Tô Thiên Thiên.
“Số 15?” Tô Thiên Thiên giật giật khóe miệng, được rồi, họ Ôn này quả thật rất hiếm, và cô đến giờ cũng chỉ biết có một người họ Ôn thôi.

Ninh Xuyên vội vàng lái xe về nhà, ngay cả giày cũng chưa đổi đã lao vào trong phòng, cạch một tiếng, mở cửa, Tiểu Bối Bối đang nằm trên giường ngủ, ngủ ngon lành, anh tựa vào cửa, lúc này mới phát hiện ra áo sơ mi của mình đã ướt đẫm, hơn nữa còn đang dính sát vào người mình lạnh buốt.
Bối Bối nằm trên giường dường như bị tiếng mở cửa quá mạnh đánh thức, dùng bàn tay nhỏ xíu dụi dụi mắt, miệng còn hơi sữa mở miệng, “Đậu Đậu…”
“Bối Bối, mama đâu?” Ninh Xuyên hỏi.
Bối Bối nghiêng đầu qua, lật người, hình như ngủ đến toát cả mồ hôi, “Mama… không biết…”
Ninh Xuyên vươn tay ra, qua mấy ngày chung sống, Tiểu Bối Bối đã từ quen thuộc biến thành thân thiết với anh, lập tức bước tới bên cạnh anh. T